Truyện tổng tài ác nghiệt

     
Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh domain authority trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto Condensed
Mặc định

Bạn đang xem: Truyện tổng tài ác nghiệt

Từ lúc chuyện đó xảy ra, tin tức chị em mắc bệnh ung thư cũng ập tới. Trong một đêm, Bạch Thanh Dung tự một cô gái trong sáng, hồn nhiên thơ ngây lột xác thành một tín đồ người thiếu nữ cẩn thận. Lâm Thành Phong thấy Bạch Thanh Dung ngẩn bạn một hồi lâu, không nói lời nào. Mặc nhiên nói: “Phụ nàng đều say đắm ngẩn bạn ra như em vậy hả?” Bạch Thanh Dung đặt cây bút vẽ xuống: “Bên cạnh chủ tịch Lâm có biết bao hồng nhan tri kỷ, không hẳn anh là fan hiểu thanh nữ nhất sao?” Lâm Thành Phong thấy Bạch Thanh Dung đặt bút vẽ xuống: “Không vẽ nữa ư?” “Ừ, thật ko ngờ đàn ông cũng biết có tác dụng ồn như anh!” Bạch Thanh Dung vùng dậy kéo hết rèm cửa trong chống sách ra, tổng thể ánh phương diện trời đều chiếu lên bức ảnh sơn dầu, Bạch Thanh Dung đi một vòng xung quanh bức vẽ, vừa đi vừa chăm chú ngắm chú ý từng khía cạnh của chùm sáng sẽ chiếu lên bức tranh. Sau khi kiếm được một xúc cảm về ánh sáng, Bạch Thanh Dung quay lại trước giá vẽ, ngồi xuống cầm cây bút vẽ lên, đánh vẽ sâu sắc lên bức ảnh đã vun sẵn tía cục, Lâm Thành Phong thấy Bạch Thanh Dung rất chăm chú nên cũng không hành hạ cô nữa. Chỉ lẳng yên ổn ngồi tại 1 bên, chăm chú ngắm nhìn phần đông cử chỉ của Bạch Thanh Dung. Vẻ đẹp mắt nhan sắc độc nhất vô nhị chỉ gồm mình Bạch Thanh Dung có khiến Lâm Thành Phong nhìn cho ngẩn người. Quy trình vẽ tranh, phiên bản thân nó chính là một bữa tiệc thịnh biên soạn của nghệ thuật, tín đồ vẽ cũng toát ra một vẻ đẹp bí mật nhã nhặn. Bạch Thanh Dung quá để ý nên ko hề chú ý tới Lâm Thành Phong đang ngắm nhìn và thưởng thức mình như ngắm nhìn nhân đồ dùng trong cụ cung vậy. Hai người cứ như vậy, Bạch Thanh Dung vẽ tranh, Lâm Thành Phong ngồi quan sát trọn một trong những buổi chiều. Ánh mặt trời trầm lặng của hoàng hôn cũng đã nhạt màu, bức vẽ của Bạch Thanh Dung sau cùng cũng đã thành hình. “Cuối thuộc cũng vẽ kết thúc rồi!” Bạch Thanh Dung vươn tín đồ ra không còn cỡ, Lâm Thành Phong đang ngẩn người cũng thức giấc lại, nhìn lên bức vẽ, bé hươu làm việc vùng tuyết. Vùng tuyết dày đặc như ảo như thật dưới khả năng vẽ cao niên của Bạch Thanh Dung, bông tuyết trên khung trời cũng thanh thoát vô cùng, con hươu kia cũng trông vô cùng sống động. Kỹ năng vẽ của Bạch Thanh Dung trọn vẹn không thua trận kém ngẫu nhiên hoạ sĩ nước ngoài nào, Lâm Thành Phong tiếp tục tham gia mấy vận động triển lãm tranh bán đấu giá từ thiện, nên cũng có con góc nhìn khá tinh tường. “Thanh Dung, trường hợp em thường xuyên rèn luyện, cố định sẽ làm nên thành tích.” Lâm Thành Phong thản nhiên nói. Bạch Thanh Dung khẽ cười nói: “Đời này đem đâu ra lắm trường hợp như mang đến vậy, chỉ có kết quả mà thôi!” Nghe thấy người đẹp lân cận nói ra phần lớn lời thói thường nóng giá buốt như vậy, trong tâm địa Lâm Thành Phong thốt nhiên hiện lên chút nhức xót: “Khi đó vị sao lại bong khỏi trường học? Ngôi ngôi trường đó không dễ vào đâu, có tiền cũng không được.” Bạch Thanh Dung nghiêng đầu nhìn Lâm Thành Phong, bên dưới ánh mặt trời buổi hoàng hôn, Lâm Thành Phong như anh mặt hàng xóm khiến người ta cảm thấy êm ấm rất nhiều. Quan sát vào hai con mắt đẹp nhưng sâu lắng của Lâm Thành Phong, Bạch Thanh Dung nổi lên chút đắm say muốn. Bạch Thanh Dung hoàn thành một lát rồi nói: “Tôi nói xấu giáo sư bắt buộc bị trường xua đuổi học.”
“Nói xấu?” Lâm Thành Phong suy xét nói ra từ này. Bạch Thanh Dung nói tiếp: “Hôm đó, giờ chiều tôi và giáo sư ra ngoài vẽ cảnh vật, trên phố trở về. Giáo sư nói mong muốn nghỉ ngơi nên lũ tôi tra cứu một vị trí để dừng chân.” “Lúc nghỉ ngơi ngơi, giáo sư rước điểm số thời điểm cuối kỳ ra uy ức hiếp bắt tôi làm chuyện kia với ông ta.” “Em, đồng ý rồi sao?” Lâm Thành Phong hỏi. Bạch Thanh Dung khẽ gật đầu đồng ý một cái: “Cũng chỉ bởi vì tôi ko đồng ý, giáo sư đã chống bức, may cơ mà có lũ anh thuộc trường chú ý thấy.” “Trở lại ngôi trường học, tôi mang đến phòng giáo vụ tố cáo giáo sư, fan như vậy sao rất có thể làm thầy bạn ta chứ.” Đôi mắt trắng đen cụ thể của Bạch Thanh Dung trở phải ảm đạm. “Thế nhưng mà khi phòng giáo vụ tìm lũ anh kia mang lại làm chứng thì anh ta nói ko hề gặp gỡ giáo sư với tôi. Vì thế tôi trở thành bạn nói dối, vu oan giáng họa giáo sư!” xong lời, một giọt nước Tắt phệ chừng phân tử đậu rơi từ mí mắt Bạch Thanh Dung xuống. Nước Tắt lách tách rơi lên quần áo Bạch Thanh Dung, loang thành một mảng. Giọt nước Tắt rơi khôn xiết nhanh, dẫu vậy vẫn bị bạn tỉ mỉ như Lâm Thành Phong nhận ra. Lâm Thành Phong kéo Bạch Thanh Dung vào lòng, thanh thanh vỗ sườn lưng cô, lúc này Bạch Thanh Dung không không đồng ý cái ôm của Lâm Thành Phong nữa, rất hưởng thụ dán chặt vào ngực Lâm Thành Phong. Cô tự bản thân nói rằng: “Vì nhằm tôi vào trường kia học, mỗi ngày mẹ đều đi sớm về về tối làm biết bao quá trình để tôi đầy đủ nộp học tập phí. Tôi thì bị trường đuổi thoát ra khỏi cửa một giải pháp mất mặt đến vậy.” “Đó bao gồm phải là do tôi gieo gió cần phải gặt bão không, nếu lúc đó nhẫn nhịn ko đi vạch è cổ giáo sư thì cũng sẽ không bị đuổi khỏi trường. Như vậy chắc rằng mẹ tôi cũng sẽ không đổ bệnh.” Bạch Thanh Dung vùi vào lòng Lâm Thành Phong lẩm nhẩm nói. Lâm Thành Phong là 1 trong người hết sức biết lắng nghe, anh nhẹ dàng ôm siết lấy Bạch Thanh Dung, lặng lẽ âm thầm nghe cô kể. Đôi mắt sâu thẳm hiện lên chút nhức lòng, bàn tay đầy đủ khẽ vỗ vơi lên lưng Bạch Thanh Dung. “Thanh Dung, cuộc sống đó là như vậy. Em đã mãi mãi ko biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, hoàn toàn có thể bình tĩnh đối mặt là giỏi rồi.” Lâm Thành Phong nặng năn nỉ nói: “Không đề xuất em đã gặp mặt tôi rồi sao? đa số thứ rồi cũng biến thành tốt thôi.” Nghe được lời an ủi của Lâm Thành Phong, Bạch Thanh Dung không còn kiềm nén nổi trọng tâm trạng mạnh mẽ như sóng béo nữa, cũng không nhịn được nước Tắt của mình. Cảm rượu cồn khóc òa, cô luôn là một người cực kỳ hiếu thắng, mặc dầu lúc biết bà mẹ bị bệnh, cô cũng ko than đem một tiếng. Bình tĩnh đi tìm Phạm Lan Lan giúp mình, hôm nay, người bình thường luôn cao ngạo như Lâm Thành Phong lại ngồi bên cùng cô vẽ tranh một ngày dài trời, còn giúp cô cài đặt ít biện pháp vẽ, còn yên ủi cô như 1 người chúng ta thân.
“Tôi nói rồi, bọn họ là vk chồng. Không cần nói lời cảm ơn!” Lâm Thành Phong cười cợt nói: “Bức tranh này là tôi quan sát em vẽ từ trên đầu đến cuối, tôi đang kêu Cường treo vào phòng thao tác của tôi!” sau thời điểm nghe Lâm Thành Phong nói lời này, trong thâm tâm Bạch Thanh Dung nổi lên từng cơn sóng gợn, trái tim bỗng nhiên rung cồn một giải pháp lạ kỳ. Rốt cuộc cảm hứng của người bầy ông này đối với mình là ra làm sao đây, thời gian thì quá mức cần thiết ngang ngược, thời gian lại dịu dàng êm ả muốn chết. Ví dụ, Lâm Thành Phong hiện thời khiến Bạch Thanh Dung khó khăn mà ưa thích ứng, anh nói bọn họ là bà xã chồng. Nhưng lũ họ chỉ nên vợ ông chồng giao ước, qua mấy tháng nữa e là cũng chỉ như tín đồ dưng nước lã mà lại thôi. Suy nghĩ tới đây, Bạch Thanh Dung bong khỏi vòng tay của Lâm Thành Phong: “Anh ưng ý là được, tôi dọn dẹp vệ sinh một chút rồi xuống nhà ăn cơm.” “Ừ!” Lâm Thành Phong nhìn Bạch Thanh Dung, trầm giọng nói: “Em lái xe, họ ra ngoài ăn thịt nướng nhưng em nói!” “Hả?” Bạch Thanh Dung nghiêng đầu nghi hoặc nhìn Lâm Thành Phong, khó khăn hiểu nói: “Đồ ăn uống như vậy không được vệ sinh cho lắm, anh nạp năng lượng được không?” Lâm Thành Phong nheo mắt nói: “Có vẻ em không muốn!” “Kỹ thuật lái xe của tớ không xuất sắc lắm đâu, trường hợp anh không thích sống nữa thì đi!” Bạch Thanh Dung bình yên lái xe cộ SUV mà lại Lâm Thành Phong tặng cô, cơ hội ra mang đến cửa Lâm Thành Phong tỏ ý mong đi xe pháo Phantom của anh cơ mà lại bị Bạch Thanh Dung tự chối. Lái xe Phantom đi ăn xiên nướng, Lâm Thành Phong nghịch gì rứa không biết, do vậy sẽ khiến người bao phủ sạp xiên nướng bỡ ngỡ mất. Bạch Thanh Dung cũng không muốn người khác để ý đến, làm tín đồ đừng khoe khoang quá mức. Đạo lý khi khiến người ta chăm chú quá thì cũng chẳng đề nghị chuyện tốt, Bạch Thanh Dung đã lĩnh giáo đầy đủ rồi. “Đổi tài xế khác, cảm giác quả nhiên không giống nhau!” Lâm Thành Phong mặc nhiên nói. Bạch Thanh Dung đưa ánh mắt Lâm Thành Phong: “Để anh ngồi xe pháo như vậy, đùng là khiến anh chịu thiệt rồi.” “Em vẫn thầm giãi tỏ em muốn thay mới xe sao?” “Không, tôi vẫn rất ưng ý rồi!” “Vợ tôi ngồi được, do sao tôi không thể ngồi!” Nghe thấy Lâm Thành Phong điện thoại tư vấn mình là vợ, Bạch Thanh Dung nổi domain authority gà: “Lâm Thành Phong, tôi cũng đâu chỉ có vợ của anh.”
“Chúng ta là giao ước, anh biết mà! Ở nơi đông người đừng nói như vậy, không xuất sắc cho anh đâu!” mỗi lần nghe Bạch Thanh Dung vội vã nói đều lời phủi sạch quan hệ nam nữ với anh, Lâm Thành Phong đều sẽ không vui, lạnh lùng mà nói: “Tôi nói rồi, dù thật hay đưa thì em cũng là vợ tôi!” Bạch Thanh Dung cùng bất đắc dĩ thở nhiều năm một hơi, chú ý hết sức chú ý đường vùng phía đằng trước rồi thường xuyên lái xe. Màn tối buông xuống, mẫu xe SUV red color của Bạch Thanh Dung cũng đã đi vào con hẻm bé dại yên tĩnh kia. Bên dưới đèn con đường vàng mờ, tốp năm tốp ba trẻ con đang đùa giỡn trong hẻm, chủ quán xiên nướng cũng đang lừ đừ bày hàng. Sau khoản thời gian dừng xe, Bạch Thanh Dung cùng Lâm Thành Phong xuống xe đi về phía sạp chào bán xiên nướng. Chủ quán vừa nhìn tất cả khách liền cười cợt nói nhiệt độ tình: “Cô đi mấy người?” Bạch Thanh Dung nhẹ nhàng mỉm cười nói: “Chủ quán, hai người! đem mỗi lắp thêm một ít!” “Được rồi, cô gái, hai người tìm chỗ ngồi trước đi nhé! Tôi mau lẹ mang xiên nướng đến đến hai người.” sau thời điểm Bạch Thanh Dung cùng Lâm Thành Phong ngồi xuống bàn dưới nơi bắt đầu cây hòe, Lâm Thành Phong ngắm nhìn và thưởng thức xung quanh, mặc mặc dù là khu người dân của khu city giữa thành phố nhưng lại hơi yên tĩnh. Bởi vì đang là mùa thu, trên đường rụng đầy lá ngân hạnh nên cũng có thể có chút cảnh sắc. “Chỗ vậy nên mà em cũng tìm được!” Lâm Thành Phong thản nhiên nói: “Chắc là cũng không tệ lắm.” “Chờ món ăn lên, anh nếm demo xem. Trù trừ anh có thích nạp năng lượng hay không!” Rất cấp tốc chủ quán đã bước đầu nướng đồ, ko khí ngập cả hương vị thơm phức của vật nướng. Mùi thơm kia đã đánh thức vị giác của Lâm Thành Phong, ko ngửi thì thôi chứ vừa ngửi sẽ thấy đói bụng rồi. Người như Lâm Thành Phong, từ bé dại đến khủng đều ăn đồ ăn ngon do các đầu bếp quốc tế nấu mà lại lớn. Tôm sú do chúng ta nấu bao gồm ngon cho mấy cũng ko thể ăn uống hàng ngày, đôi khi, so với anh chắc rằng ăn rau xanh xanh cũng là món ngon trên đời. Một số loại đồ nướng do những người tay nghề làm ra trong ngõ hẻm như vậy đôi khi cũng chẳng hèn mấy món ăn nổi tiếng trên cụ giới. Rất cấp tốc chủ quán đã có xiên nướng lên, còn thân thương hỏi: “Muốn uống rượu không?” Lâm Thành Phong nheo mắt nói: “Rượu gì?” “Bia, rượu đế, rượu hoa quả!”
Bạch Thanh Dung cần thiết tin được quan sát Lâm Thành Phong, ông trùm kinh doanh Lâm Thành Phong ăn uống xiên nướng ở tiệm vỉa hè thì thôi đi, lại còn chuẩn bị uống bia rẻ tiền. Chẳng phải người như anh toàn uống XO, bữa nào cũng dùng Lafite 1982 sao. Bạch Thanh Dung kinh ngạc hỏi: “Một bản thân anh uống hầu như một lốc ư?” “Còn em!” “Không được, lái xe không uống rượu, tôi đề nghị lái xe.” “Tôi gọi Cường qua phía trên lái xe, em dẫn tôi tới, nên làm hết nghĩa vụ của bạn thết đãi!” “Được rồi, chủ tịch Lâm anh nói là được!” sau khoản thời gian Lâm Thành Phong nạp năng lượng mấy xiên nướng, cảm thấy ngon vô cùng. Anh nói như 1 đứa trẻ: “Mùi vị hơi ngon, em cũng biết chọn nhỉ!” “Thích ăn thì ăn nhiều một chút!” sau thời điểm rót bia vào ly, Bạch Thanh Dung đưa cho Lâm Thành Phong một ly: “Cảm ơn anh luôn âu yếm tôi. Mời anh một ly.” Lâm Thành Phong lịch sự cầm ly bia lên nói: “Tôi vẫn nói bao lần rồi.” Lời còn chưa nói hết Bạch Thanh Dung sẽ giành nói: “Được rồi, được rồi. Về sau tôi không nói nữa! Tôi cạn ly trước nhé!” “Ừng ực.” Bạch Thanh Dung một hơi uống không còn ly bia, cười cợt ra hiệu mang lại Lâm Thành Phong, Lâm Thành Phong nâng ly rượu lên nhanh lẹ uống hết một ly rồi nói: “Mùi vị quả thực khá lạ.” Dưới ảnh hưởng của men bia với hoàn cảnh, bữa tiệc này của hai người vô cùng ấm áp cũng vô cùng túa mở, trong cả Bạch Thanh Dung cũng quan yếu ngờ rằng gồm ngày cô và Lâm Thành Phong hoàn toàn có thể cùng nhau nạp năng lượng xiên nướng uống bia hòa hợp, tự nhiên và thoải mái không câu nệ tiểu máu như vậy. Một lốc bia hối hả được uống hết sạch, Cường đã và đang lái xe đến tìm kiếm được Lâm Thành Phong cùng Bạch Thanh Dung. Mặc mặc dù cho là bia mà lại hai tín đồ uống phần đa một lốc, cũng đủ khiến cho người ta say mèm. Đặc biệt là Bạch Thanh Dung đã bắt đầu say ngất nhân sự. Miệng còn nói new lời nặng nề hiểu với Lâm Thành Phong. Cường và Lâm Thành Phong dìu Bạch Thanh Dung vào trong xe, Lâm Thành Phong ôm Bạch Thanh Dung vào trong ngực. Ngày hôm nay, anh vô cùng vui, ở cùng Bạch Thanh Dung như vậy khiến cho anh như trở về thời đại học, thời khắc tuổi trẻ bồng bột, khi ấy anh cũng là 1 trong thanh niên nhiệt huyết không biến thành ràng buộc. Từ sau thời điểm tiếp quản công ty, anh tất cả rất ít có thời gian thanh nhàn và ko màng đầy đủ thứ ngồi ăn xiên nướng uống bia như hôm nay. Trước phương diện mọi fan anh luôn lạnh lùng, cao ngạo thiết yếu với tới. Quan sát Bạch Thanh Dung khuôn khía cạnh đỏ bừng đang bên trong lòng, men say có tác dụng nền khiến cô càng thêm mê người. Tổng Tài Ác Nghiệt (Vợ yêu thương Kiêu Ngạo)

Xem thêm: * Nhạc Chủ Đề : Những Bài Hát Nổi Tiếng Về Mùa Đông Hay Nhất

Tóm tắt Chương 43: thuộc nói rõ lòng mình: Tổng Tài Ác Nghiệt (Vợ yêu Kiêu Ngạo)


CHƯƠNG TRƯỚC
CHƯƠNG TIẾP

Tổng Tài Ác Nghiệt (Vợ yêu Kiêu Ngạo) Chương 43: cùng nói rõ lòng mình

Review Chương 43: cùng nói rõ lòng bản thân - Tổng Tài Ác Nghiệt (Vợ yêu Kiêu Ngạo)

Đọc tức thì Chương 43: thuộc nói rõ lòng bản thân truyện Tổng Tài Ác Nghiệt (Vợ yêu Kiêu Ngạo)

Review truyện Tổng Tài Ác Nghiệt (Vợ yêu Kiêu Ngạo)

Truyện Tổng Tài Ác Nghiệt (Vợ yêu Kiêu Ngạo) Review


15,857 | 33 178 chương

*

Tổng Tài Ác Nghiệt (Vợ yêu Kiêu Ngạo)

Đánh giá


racingbananas.com

Đọc truyện online, hiểu truyện chữ, truyện hay,truyện full. racingbananas.com luôn tổng đúng theo và update các chương truyện một bí quyết nhanh nhất.Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Xuyên Không, Đô Thị, Võng Du, Trọng sinh, Bách Hợp, Võng Du, Huyền huyễn, Khoa Huyễn, Quan trường, Quan gia, Ngôn tình sủng,Truyện cổ tích, Truyện cổ tích việt nam,cổ tích Grimm,Cổ tích Andersen,Thần thoại Hy lạp,Truyện ngụ ngôn,Truyện cười,Quà tặng kèm cuộc sống, Góc cảm xúc, Góc phân tách sẻ