Truyện tình cảm tuổi teen

     
Chương thơm 01 Cmùi hương 02 Cmùi hương 03 Cmùi hương 04 Cmùi hương 05 Cmùi hương 06 Cmùi hương 07 Chương thơm 08 Chương 09 Chương thơm 10 Cmùi hương 11 Chương 12 Chương thơm Cuối

Hằng:Hôm ni là công ty nhật..nghe nói sau này Huy vẫn bay..suy nghĩ mang lại đó tôi Cảm Xúc lòng bi ai vô hạn..nhưng..như thế cũng tốt...thời hạn vẫn làm cho vơi đi đông đảo nỗi bi thảm, nỗi đau.Sau khi lang thang sống khu vực sơn tượng của nhà sách, chú ý nhìn lại địa điểm mà 2 đứa vừa sáng tạo thẩm mỹ vừa biện hộ nhau ỏm tôi...tôi chạy xuống Khu Vực sách và xoàn giữ niệm để search 1 bộ sách ưng ý cho thằng em họ tôi...tương lai là sinh nhật nó cơ mà..Và sau 1h đồng hồ đeo tay search kiếm tôi vẫn kiếm được một gói quà ưng ý...đó đó là cuốn sách cùng với tựa đề ""tự cậu bé xíu mang lại người ngây ngô ông""...hi vọng nó hoàn toàn có thể hỗ trợ cho thằng em đã tuổi bự của tôi biết các điều.""Lê đôi bàn chân bước tiến bên trên tuyến phố dài""Đó là nhạc chuông bắt đầu của tớ...là số sản phẩm công nghệ của bé Hoa, có chuyện gì vậy nhỉ?Nó nói 1 tương đối rồi hớt tóc đồ vật gắt rụp...Tôi chẳng hiểu gì cả...nhưng mà mừ thui...cứ đọng mang đến, chắc hẳn rằng đề nghị đặc trưng lắm cho nên nó new Hotline như vậy...Nhà nó kia rồi, căn uống nhỏ 2 tầng được đánh color hồng, ở lọt thỏm giữa 2 nơi ở béo tròn.sau khi dắt xe pháo vào Sảnh, tôi đóng cổng một cách cẩn trọng cùng vớ tay mang cuốn sách trước giỏ xe pháo, tôi lấn sân vào đơn vị...Phòng nó nằm tại vị trí bên trên tầng 2..tôi đẩy cửa ngõ phi vào và tảo người thật nhanh, 1 tay để vặn vẹo vắt đấm cửa,tay kia chìa ngược ra phía sau...-Bà coi tôi mới mua cuốn sách hay không?Rồi tôi toe toét cười cợt cù lại:-Bất ngờ chứ.............OÁI.Tôi hét lên bởi trước mặt tôi hiện giờ chưa phải là Hoa mà lại là Huy...hắn làm cho tôi hoảng mang lại độ đánh rơi cuốn sách xuống sàn bên...Huy khom người xuống thế cuốn sách lên:-Từ cậu bé nhỏ cho fan bầy ông..Rồi hắn lật thêm mấy trang.-Các nhân tố tác động cho hooc môn sinc dục nam..chà ,hay thiệtTôi giật phắt cuốn nắn sách trên tay hắn với mặt đỏ rần lên bởi ngượng gạo....mãi một cơ hội sau tôi bắt đầu nói ấp úng:-Cậu..cậu...mang đến phía trên làm gì vậy?-Phong bảo Hằng bao gồm chuyện buộc phải nói với tôiHắn lún vai nóiCái con Hoa mắc dịch với cả Phong nữa...2 bạn này vẫn đoàn kết với nhau làm cho cái gì nuốm phân vân.-Hằng có chuyện gì muốn nói thì nói đi..mai tôi cất cánh rồi.Huy nhìn tôi dò la.-À..ờ..Thực ra tôi có tương đối nhiều điều ước ao nói lắm chđọng..dẫu vậy không hiểu sao trước khía cạnh Huy, tôi lại phạt ngôn thế này:-Mình chỉ muốn...hy vọng nói..ơ...trong thời gian ở nước ngoài....chắc thức nạp năng lượng có kỳ lạ bụng...Huy bắt buộc có theo...ơ...dung dịch...đúng...thuốc becberin....nhằm...để dự phòng.-Cám ơn vị lưu ý nhé.Giọng Huy đanh lại...còn tôi thì hạ thấp vùng sau, vặn vẹo nấm đấm cửa ngõ nhằm chuổn định bị chuồn ra bên ngoài....tuy thế...sao ko được đà này? ĐỒ CHẾT TIỆT, NÓ KHÓA NGOÀI RỒI.-Có cthị xã gì à?Huy nhìn tôi hỏi.-À...không có gì.Tôi nhấp lên xuống từ chối, rồi đùng một phát 1 câu hỏi vọt thoát ra khỏi mồm cơ hội nào nhưng mà tôi ko tuyệt biết:-Cậu đi chừng mấy năm vậy?-..khoảng chừng..5-6 năm nào đấy.-Thế à...chúc...cậu suôn sẻ nhé!Tôi gượng gập gạo nói...chợt Huy hỏi:-Nghe Phong bảo 2 fan chia ly rồi? Tại sao vậy.-Ơ..bởi..

*
Đang khiếp sợ bởi do dự vẫn đề nghị nói gắng làm sao thì tôi nghe tiếng con Hoa đã ông ổng hát nghỉ ngơi bên phía ngoài :-TẠI SAO YÊU NHAU KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU, ĐỂ GIỜ ĐÂY 2 TA PHẢI KHỔ ĐAU...MÀ SAO KHÔNG THỂ THA THỨ CHO NHAU 1 LẦN.Trời ạ, lại còn nắm nữa chứ đọng...con điên, nó không hiểu biết nó đang làm tôi thế nào, đẩy tôi vào hoàn cảnh khó khăn xử thay như thế nào đâu.-Hằng nói điHuy giục.Tôi bặm môi, vặn vẹo vèo đôi bàn tay:-Vì....bởi vì...tôi không hề thích hợp cậu ấy nữa.-Vậy tín đồ Hằng thực sự ham mê là ai?Huy vẫn không chịu buông tha.Có buộc phải nói không nhỉ? Có nên thú dấn sẽ là fan đứng trước mặt tôi sau khoản thời gian sẽ làm cho cậu ấy tổn định thương thơm không ít không?-Bộ tâm sự điều ấy khó khăn lắm sao hả Hằng?Huy thở dài , ngồi xuống chóng với nói:-Mà thôi....tôi cũng chẳng ý muốn hy vọng về việc Hằng tất cả chút ít tình cảm với tôi nhằm rồi cần ôm lấy thiệt vọng nữa...Hằng bao gồm bao giờ quyên tâm mang đến tôi đâu nhưng..Bây tiếng, nói dở hơi không may tôi mà chết thì Hằng cũng chẳng chút bận tâm.Tôi lặng bạn đi do phần nhiều lời hắn nói...Tôi không thể kiềm lòng được nữa..bỏ quên cả câu hỏi quản lý bạn dạng thân, tôi nói trong nước mắt:-Sao cậu lại bảo tôi không tồn tại cảm tình cùng với cậu...cậu bao gồm biết Khi cậu đi tôi đang thấy hối tiếc cực shock, những ngày tiếp theo sau kia tôi sinh sống trong ngán ngẩm, sợ hãi kinh khủng khiếp....cậu biết không? Tôi chia ly cùng với cậu Chưa hẳn vày khi đó tôi say mê Phong cơ mà vày...tôi...tôi thấy mình thất bại xa cậu hầu như đồ vật, cả ngôi trường hồ hết nói điều đó cả....Tôi vừa nói vừa khóc tức tưởi...Huy tiến mang đến, rút vào túi quần ra chiếc khăn uống tay, nhẹ nhàng vệ sinh nước đôi mắt mang đến tôi:-Thôi nín đi...chớ khóc nữa..kẻo cặp đôi mắt mí lận dễ thương và đáng yêu lại sưng vù lên hiện giờ..-Huy à...tôi mong nói bạn tôi thích là cậu..là cậu...-Thôi, tôi biết rồi...biết rồi...đừng khóc nữa.Huy ôm tôi vào lòng dỗ dành:-Phong đã nói cùng với tôi toàn bộ, cơ mà tôi lại mong mỏi Hằng tự thổ lộ điều ấy thôi...Tôi ngước mắt lên, chú ý hắn ngạc nhiên:-Phong vẫn nói?-Uh..Tôi tăng nhanh hắn ra:-Vậy mà lại cậu lại còn nói được các lời điều này sao? Gì mà chẳng nhọc lòng dù cậu bị tiêu diệt. cậu... cậu...tôi thôi khóc với hét lên tức bực.-Sorry , sorry được chưa...?Huy nhăn nhó nói-Không gồm sorry gì cả.Giọng tôi cau tất cả.-Vậy, sorry, i love you nhé.-Tôi không tồn tại nghịch.-Thì baby, sorry i love sầu you vậy.Tôi phì cười cợt...Chậc, thừa nhận cỗ dạng hắn từ bây giờ đáng yêu và dễ thương thiệt...À, cơ mà đúng rồi, tôi còn một câu ước ao hỏi hắn nữa:-Huy này, tại vì sao cậu lại đi du học tập 1 cách bất ngờ vậy?-Vì...Hắn gãi đầu...-Bố bà bầu đã tất cả dự định mang lại tôi đi du học tập từ thời điểm năm lớp 10 cơ.....nhưng mà tôi không ham mê...Rồi sau thời điểm chia tay cùng với Hằng, tôi bi quan và tuyệt vọng với mọi thiết bị và ra quyết định lựa chọn giải pháp du học để quên...Nói mang đến kia hắn im bặt.-Vậy bây giờ tôi vẫn nói tôi thích Huy rồi, Huy bao gồm đi không?Tôi quan sát hắn mong muốn.-Xin lỗi.Hắn thnghỉ ngơi dài:-Mọi giấy tờ thủ tục đang làm xong xuôi, đâu thể trì hoãn được nữa.Mặt tôi xụ xuống...vậy là đằng như thế nào Huy cũng trở nên đi, nhưng là đi mấy năm...dĩ nhiên gì cậu ấy đã...-Hằng này.Huy thay lấy tay tôi:-Nhưng nhưng mà Huy hứa hẹn....Huy hẹn vẫn trnghỉ ngơi về nhưng..Tôi vẫn im thin thít.-Hằng tin tôi chứ?-Ờ....Thì...-Hằng có 2 phương pháp nhằm lựa chọn: giải pháp 1, nếu tin tôi, Hằng hãy hôn vào má bắt buộc...ờ...sẽ tiến hành tặng 1 loại kẹo mút ít....còn nếu không tin thì đã tiến hành cách thực hiện 2..hôn vào má trái....dẫu vậy cơ mà...tôi nói trước là tôi sẽ véo Hằng rõ nhức đấy.Tôi lườm hắn 1 chiếc nhan sắc lẻm...nam nhi gì cơ mà nhóc con, nhìn khía cạnh mất cảm tình...nhưng thôi được, tôi nhướng bạn lên cùng hôn vào má yêu cầu của hắn...lần trước tiên mi nam nhi bắt buộc tôi run với ngượng kinh khủng khiếp...Cửa đùng một cái nhảy msinh hoạt, Hoa cùng Phong phi vào...bắt gặp tôi mi Huy, Hoa đưa tay lên bịt mặt:-Ttách ơi...phlặng cnóng trẻ nhỏ bên dưới 18 tuổi.Còn Phong thì nhìn tôi ntại 1 niềm vui...Huy tiến cho sát cậu ấy, hắn gãi đầu, gãi tai..lo ngại nói:-Cám ơn ông các nhé...xin lối vị tôi sẽ các lần không có căn cứ gây sự cùng với ông...tôi trẻ em vượt..-Không sao đâu.-Vậy họ có tác dụng chúng ta nhé..-Uh, là bạn.Rồi 2 thằng nam nhi hợp tác nhau thiệt thân thiết...trước cảnh tượng kia, tôi với Hoa nhìn nhau toe toét cười cợt, mắt long lanh niềm vui với hạnh phúc.Đã có 1 bài xích thơ nói tới tình thân tuổi teen, tuổi học tập trò cầm này :Tình yêu thương học tập trò nhỏng me chua ngọtTình yêu thương học tập trò nhỏng lá còn xanh.Yêu lẫn nhau để ngày tháng qua nkhô hanh.Rồi một hôm ngỡ ngàng không quen biết..Nhưng không phải đa số tình thân tuổi teen hầu như dứt điều đó...nhỏng tình cảm của tôi và Huy...cãi cọ tất cả, vui bi đát gồm, khổ sở, chia tay, dửng dưng, hờ hững cũng đều có...dẫu vậy sau cùng dưới sự giúp đỡ của không ít người chúng ta xuất sắc, Cửa Hàng chúng tôi lại trngơi nghỉ trở về bên cạnh nhau, rứa tay nhau chú ý về phía cuối chân. trời....