Đọc truyện trong mắt anh

Tên truyện: Em là gì trong đôi mắt anh?

Tác giả: Phương NiL

Thể loại: Tùy bút, truyện ngắn

Tình trạng: Hoàn thành

Giới hạn độ tuổi: Không giành cho trẻ dưới 13 tuổi

Cảnh báo: Không

***

Em là gì trong đôi mắt anh?

Quan tâm, không phải là thích.

Bạn đang xem: Đọc truyện trong mắt anh

Lo lắng không hẳn là thương.

Miệng đời bao la, đừng nên tin nó một biện pháp vô điều kiện. Đừng bao giờ cho trái tim những mong muốn chưa khi nào thấy…

Từ đầu mang đến cuối, mãi vẫn không biết.

– cuối cùng em là gì trong đôi mắt anh?

***

Cuộc sinh sống của tôi với nhiều khung bậc xúc cảm khác nhau, tuy vậy tôi nghĩ, 70% vị trí tôi là hầu như thương đau tôi từng trải. Thời gian nhỏ, có lẽ rằng tôi cười nhiều hơn nữa bây giờ.

Từ phần đông mặc cảm gia đình không ngờ lại khiến tôi hiện ra nhân bí quyết như lúc này. Anh đến mặt tôi, đúng thời gian, đúng địa điểm. Tôi buồn, anh an ủi. Tôi khóc, anh vỗ về.

Xem thêm: Phim Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên, Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Cuộc sống chỗ tôi dần đậm màu rộng từ khi tất cả anh. Tôi nhớ, bao gồm lần anh và tôi thức thâu đêm, thuộc kể lẫn nhau nghe những mẩu chuyện cười. Tôi vẫn nhớ, phần đông lần tôi khóc vì mẹ, anh cũng đến bên tôi, mang đến tôi bờ vai với sự lặng bình. Anh khiến cho trái tim tôi ấm áp, khiến cho tôi cười nhiều hơn nữa một chút, khiến cho tôi gạt bỏ phiền lo và gần như sầu muộn, khiến cho tôi vài đêm thổn thức vì niềm vui của anh.

Giờ đây tôi đã yêu anh…

Từng ngày trôi qua, tình yêu của tôi cứ núm mà mập lên. Xúc cảm nơi tôi, tôi hồ hết dành trọn mang lại anh. Đôi cơ hội tôi âm thầm nghĩ, anh rất có thể cũng sẽ yêu tôi? Tôi bật cười mọi khi nghĩ về nó, hình hình ảnh anh xung khắc sâu vào trái tim tôi. Đặt tay lên trái tim, tôi cảm thấy được nhịp đập cuộc sống… Tôi nhắm mắt lại, thiếp đi trong nụ cười triền miên.

***

Ngày 6 tháng 10, tôi đặt từng nét bút vào cuốn nhật kí. Tên anh một lần nữa được xung khắc sâu vào trong đấy

Tôi vẫn yêu anh…

Thức dậy từng sớm, có lẽ anh là lí vị duy nhất khiến cho tôi quan sát về cuộc sống đời thường đầy nhức thương. Từ khi bao gồm anh, tôi thây kệ sự đời tàn nhẫn. Anh mang lại tôi mong muốn của sự sống, sự yên ổn bình và ấm áp nơi trái tim anh. Hằng ngày tôi mang chiếc cặp vào ngôi trường cũng chỉ để có thể nhìn thấy nụ cười anh. Làm sao tôi có thể nào quên?

Ngày 3 mon 4, áp lực nặng nề học tập bước đầu bị đè nén, dồn không còn cả trên vai tôi, tôi học không được xuất sắc nên nỗi lo ngại lại cứ kéo dài. Anh học trên tôi một lớp, hết năm nay anh sẽ đưa cấp! Điều kia càng khiến cho tôi lo lắng. Không gặp mặt nhau? nếu như lỡ sự quan liêu tâm âu yếm của anh không hề nữa? giả dụ lỡ may tôi không còn được nhìn thấy thú vui của anh? Đầu óc tôi bị dồn hết vào một trong những mớ láo lếu độn, tôi ăn uống không ngon, ngủ cũng chả đủ giấc. Suốt ngày cũng chỉ thẫn thờ trước loại điện thoại, mòn mỏi ngóng tin nhắn của anh. Hôm nay, anh và tôi ko nói chuyện…

Tôi suy nghĩ rồi bắt ngay dòng điện thoại. Từng mẫu tin nhắn được bấm vội vàng “Anh ngủ chưa?”. Nửa đêm, tôi nằm nhiều năm trên cái giường một biện pháp mệt mỏi, đôi mắt vẫn đâm thẳng vào dế yêu trên bàn. Tôi quan sát nó, nhẹ nhàng tóm lấy.

Anh vẫn không hồi âm…

***

Ngày 7 mon 5, chúng tôi ban đầu biết kết quả kì thi, điểm không thực sự tệ như tôi vẫn nghĩ, mà lại cũng chẳng là gì so với những người cùng lớp. Tôi quan sát bảng điểm, hai con mắt vô hồn bắt đầu lướt qua, nhắm xay mắt, tôi bắt đầu tận hưởng dòng gọi là khung trời tĩnh lặng của bản thân. Điều nhảy lên vào đầu tôi duy nhất chính là “Anh sắp sẽ đề xuất xa tôi!”…

Đâu phải con tim không nghe lời của lí trí mà vị lí trí không thích quên đấy thôi!

Một lần nữa, tôi xác minh lại địa điểm anh trong trái tim mình. Tôi tìm anh, duy nhất định yêu cầu nói cho anh biết “tôi thực sự yêu anh”. Tôi vẫn ghi nhớ rõ từng chốc lát ấy. Anh nghe tôi nói, nhìn tôi rồi cười.

Anh bảo “Anh chỉ xem em là em gái!”

Điều đó thực sự suýt giết bị tiêu diệt tôi, tim tôi như bị bé dao cắt đôi. Tôi chú ý anh, hai con mắt đã ngấn lệ. Tôi ko khóc, chỉ núm nuốt từng giọt nước mắt vào trong. Anh đã yêu bạn khác… Đó là tại sao anh lắc đầu trái tim tôi… Tôi nghe, từng ngón tay cứ ráng thắt chặt vào nhau, môi tôi bước đầu mím lại. Mạch xúc cảm như ước ao vỡ òa. Tôi cúi đầu, chết lặng ngay đó. Lần này anh không yên ủi tôi…

Trải sang một đêm dài đằng đẵng. Tôi trở về quê hương trong trái tim tan nát, có lẽ anh không yêu tôi, vậy lý do anh mang lại tôi nhiều hy vọng đến thế? Ngồi bệt xuống nền nhà, tôi gục đầu vào tường rồi cứ mang cho phần lớn mảnh cảm hứng đang dưng trào. Anh mang đến tôi hi vọng, nhằm rồi sút đổ một biện pháp tàn nhẫn. Anh đến tôi sự ấm áp, nhưng toàn bộ chỉ là thứ cảm xúc anh trai dành cho em gái? sau cuối trong trái tim anh, tôi chỉ với như thế? Nước đôi mắt tôi cứ cố gắng cứ lăn dài, nhằm mặc cho phần đông tiếng nấc nghẹn ngơi nghỉ cổ. Thiết yếu anh yên ủi tôi mỗi khi bật khóc, bao gồm anh yêu thương tôi mỗi lúc tôi có tác dụng nũng và hiện nay cũng chủ yếu anh làm cho tôi nhảy khóc nhiều tới thế… Tôi là gì trong mắt anh?

***

Kể từ thời điểm ngày đó, cửa hàng chúng tôi cứ dần nạm mà trở phải xa cách. Đôi dịp tôi vẫn từ hỏi anh như thế là bởi cái gì? bởi vì tôi vẫn nói yêu thương anh hay vị anh mong muốn tạo khoảng cách với tôi? Là trường đoản cú tôi nhiều tình đấy sao?

Dưới những trận mưa trắng xóa, tôi nhìn chúng, nỗi ảm đạm như ban đầu khắc sâu vào trái tim tôi. Cảm hứng yêu mạnh mẽ ùa về một biện pháp bất chợt. Vô thức, tay tôi hứng từng giọt mưa. Mưa rét tanh tựa như tâm hồn tôi ngay trong khi này. Mưa mang đến rồi lại đi làm cho nắng lên hong khô phương diện đất, anh mang lại rồi cũng đi nhưng sao vệt thương lòng để lại mang đến tôi còn quá nhiều. Giá chỉ như anh mang bọn chúng theo hết thì giỏi biết bao. Đôi lúc tôi tưởng chừng chính phiên bản thân đang đùa một trò chơi. Tôi tìm mọi mảnh ghép với xếp bọn chúng lại thành bức ảnh hoàn chỉnh. Tranh ảnh đã xong xuôi nhưng thiếu thốn mất một vài mảnh dùng ghép – những mảnh ghép mà lại tôi không bao giờ tìm được. Chắc hẳn chúng nằm nơi nào đó tận sâu trái tim anh…

“Sao lại xem tôi là em gái?”, “em gái, em gái, em gái…”

Rồi lại… “Anh trai, anh trai, anh trai…”

Tôi nhận ra sự thân thương từ anh, tuy vậy mãi mãi vẫn thiết yếu là người nắm giữ trái tim đó. Vày sao ư? Vì fan ta chỉ coi tôi là… em gái! Tôi nhảy khóc mỗi một khi nghĩ về nó, tất cả mong muốn của tôi duy nhất chốc bị thổi bay tất cả…

Anh ấy không còn yêu tôi! Tôi tự lặp lại như một lời nhắn nhủ với lòng, ngớ ngẩn ngốc đến mức cứ nghĩ về rằng nếu như anh không yêu tôi thì vẫn phần làm sao quên được anh. Nhưng mà để quên khuấy thật không dễ, phần đa thứ chỉ khiến tôi đổi mới một con rối cảm xúc, vừa dại dột vừa làm trái tim tan nát. Em là gì trong đôi mắt anh? Đơn giản chỉ là một đứa em gái không rộng không kém? Vậy đều sự đon đả đó thì sao? Anh bắt tôi buộc phải vứt vứt đấy ư? Tôi nghĩ, mỉm mỉm cười trong chiếc cách khổ cực nhất, toàn bộ rồi sẽ bị lãng quên… Anh sẽ quên tôi…

***

Ngày ở đầu cuối đi học, tôi mệt mỏi ngồi thụp xuống cái ghế đá thô với cứng. Từng nhịp không khí lành rét vào buổi sớm cứ xồng xộc vào mũi. Tôi hít nhịp nhàng gió tìm lấy đâu đó sự yên ổn bình vào trái tim tôi. Anh ngồi cạnh tôi, cách tôi vài gang tay. Tôi quan sát anh, tim tôi lại càng mệt nhọc mỏi. Hai công ty chúng tôi ngồi gần nhau nhưng vì sao trái tim hai người cứ mãi xa cách. Nếu như tôi tiến vào trái tim anh, anh lại mau chóng lùi về. Tôi chủ động lấy cắp trái tim anh, nhưng toàn bộ sẽ vô bổ nếu vật dụng đó chẳng khi nào thuộc về tôi.