Tôi Yêu Xã Hội Đen Truyện Full

Chung Thụy Phong một tay di động lái, một tay ném nhẹm tàn thuốc ra phía bên ngoài cửa ngõ xe pháo, nói bâng quơ: “Đại ca, phía đằng sau tất cả bạn theo đuôi.”
Mạch Định Lạc vùi đầu đọc báo, trọn vẹn dửng dưng. Đó là một trong chiếc Jetta màu đỏ, anh đã sớm để ý đến rồi, theo đuôi hơn trong vòng 30 phút đồng hồ, từ bỏ thời gian chúng ta tách trường bay, luôn duy trì khoảng cách không xa không gần. Bọn bọn họ vào cao tốc, nó ngay tức thì vào cao tốc, lũ bọn họ qua mặt xe, nó cũng qua phương diện xe cộ. Bọn họ sút vận tốc, nó cũng sút tốc độ theo.

Bạn đang xem: Tôi yêu xã hội đen truyện full


Trương Tiền Chí ngồi ghế phụ gỡ kính râm xuống, hà tương đối lên tấm kính trước khía cạnh rồi vệ sinh bóng bảy, tiếp nối ngước đầu lên, nheo ánh mắt nhẵn cái xe pháo Jetta qua gương chiếu hậu: “Sao lũ họ càng ngày càng không tiến bộ vậy, nhìn công an tôn thất Hồng Kông tín đồ ta coi, còn biết phương pháp 1/2 tiếng thay đổi xe một lần, đàn chúng ta tốt thiệt, lại còn nghênh ngang cầm, lẽ nào hại họ ko bắt gặp à!”
“Hồng Kông đem lại từng nào năm rồi, còn hoàng gia cái rắm! Tụi bé ông cháu phụ thân sau đây, Gọi là cảnh sát nhân dân.” Chung Thụy Phong khẽ nhếch miệng: “Chi bằng bọn họ nghịch với chúng một chút, lượn một vòng đi!”
“Cắt đuôi bầy họ còn cần lượn một vòng? Cậu không phải là Big Ben à? Nhớ năm kia cậu lái xe Jeep dạo nhì vòng Bắc Kinh chỉ trong khoảng 27 phút đó thôi.” Trương Tiền Chí liên tiếp nhấp lên xuống đầu: “Lão Cửu, cậu già rồi, ko cần sử dụng được nữa đâu, khó trách nát Tống Hiểu Dĩnh của cậu ngày ngày cãi nhau cùng với cậu.”
Mạch Định Lạc ở đầu cuối cũng ngước đầu lên, liếc mắt nhìn Chung Thụy Phong một cái, Chung Thụy Phong quan sát vào kính thấy ánh nhìn anh, trong lòng ko hoàn thành lo sợ, cuống quýt thừa nhận sai: “Đại ca, em không đúng rồi, cái miệng thối hận này của em nhỏ bà mẹ nó không quản được.”
Mạch Định Lạc một tay kéo cà vạt, một tay lật coi tờ cung cấp thông tin tức buôn bản hội buổi chiều, thuận mồm hỏi: “Nói đi, tín đồ vào bang dưới tay những cậu lại tạo sự cthị xã xuất sắc gì rồi?”
Trương Tiền Chí với Chung Thụy Phong hai phương diện quan sát nhau, ở đầu cuối vẫn luôn là Trương Tiền Chí mlàm việc miệng: “Đại ca, bầy em thiệt sự ko làm cái gi hết, anh đi rộng nửa tháng, những người thường rất trơ trọi trường đoản cú, y như đám mèo ngủ đông, không ai dám phá rối sinch sự. mặc khi đám công an Đông Bắc kia, lão Thập Tam cũng mời bầy bọn họ uống bát tsoát, không đủ can đảm sinch sự gì, hồ hết fan phần đông hợp tác rỉ tai phấn chấn, thật đấy.”
Mạch Định Lạc vẫn lãnh đạm, vùi đầu coi báo: “Sao thoải mái và tự nhiên tụi công an nhân dân sau sống lưng lại thư thả tới trường bay đón tôi thế?”
“Bọn bọn họ không có câu hỏi gì có tác dụng đấy mà,” Trương Tiền Chí tức thời cười cợt mang lòng: “bên cạnh đó lúc này anh về, bầy em liền cho tới đón, thêm tín đồ thêm vui, bao gồm bọn bọn họ đang náo nhiệt độ rộng.”
Mạch Định Lạc vẫn vùi nguồn vào tờ báo nlỗi trước: “Chuyện Châu Bảo Thành sử dụng súng chiếm bóc tách là như thế nào?”
“Là hai lão già new tới biên giới, gisống trò mua sắm, một ít mưu mẹo cũng không có, tấn công tấn công đấm đấm sau cùng còn tấn công bị tiêu diệt một đảm bảo an toàn. Có điều chuồn vô cùng nkhô giòn, chưa bắt được đã chạy mất dạng.” Trương Tiền Chí mỉm cười hì hì: “Trong phạm vi Mãn Châu, các khu vực ra vào thị thành, quốc lộ, cao tốc, đơn vị ga, bến tàu, trường bay, tất cả bố trí thành một gọng kìm. Em đoán tụi theo đuôi vùng sau chắc chắn rằng nghe phong thanh vừa mới đây, nên cứ theo lệ cho coi động tĩnh họ.”
Hòa vào trong dòng xe pháo rầm rịt trên phố đường cao tốc, cái Jetta đỏ dính sau cũng trở nên không thể nhắm mắt theo đuôi nữa. Chung Thụy Phong lại cố tình gisinh sống trò, dịp nhanh hao lúc chậm rì rì, khi thừa xe pháo khi không quá, phụ thuộc vào kỹ thuật của anh ý ta, đang khiến chiếc Jetta đỏ kia tiến lùi ko xong. Trương Tiền Chí cười cợt ha ha: “Thằng cảnh sát này một mực là tay non, người mẹ nó đúng thật là nké bé new đẻ, dám cùng Lão Cửu bọn họ đua xe cộ, sao nó ko Chịu đựng đi điều tra test, Lão Cửu họ 18 tuổi đã có được mệnh danh Vua Tốc Độ. Trên khắp đường mập mặt đường nhỏ tuổi vào thị trấn này, không có thằng làm sao dám đua xe với Lão Cửu.”
khi tới ngã rẽ hẳn đề nghị giảm vận tốc nhưng lại Chung Thụy Phong lại bất ngờ tăng tốc độ, đợi dòng Jetta tăng tốc, Chung Thụy Phong lại bất thần giảm tốc, Jetta chốc lát ko phanh khô kịp, càng tiến cạnh bên lại ngay sát, Chung Thụy Phong chợt huýt sáo: “Là một đứa con gái!”
Trương Tiền Chí cũng quan sát thấy: “Đúng là phụ nữ, không mong muốn không nhìn rõ mặt. Ê, bây giờ coi cỗ họ chạm mặt may rồi, ngay cả thiếu nữ cảnh sát cũng được bố trí mang đến chúng ta.”
Mạch Định Lạc ở đầu cuối cũng ngửng đầu lên, liếc đôi mắt xem qua gương chiếu đằng sau, mới liếc đôi mắt một cái, khóe mồm tự dưng hạ xuống, hung hăng nỉm tờ báo nuốm vào tay: “Ép nó tạm dừng.”
Trương Tiền Chí thấy khóe đôi mắt Mạch Định Lạc giật lag, đấy là biểu thị Lúc anh giận dữ tột độ, mau lẹ lặp lại tiếng nói của Mạch Định Lạc cho Chung Thụy Phong: “Đại ca bảo cậu nghiền xe pháo cơ dừng lại.”
Chung Thụy Phong cũng nhận ra Mạch Định Lạc đã trong cơn thịnh nộ, không dám nói nữa, đạp chân ga một cước, tăng speed lên, chờ Jetta vừa new tăng speed xua theo, ngay tắp lự đạp chân pkhô giòn một cước, cả mẫu xe pháo đứng lại, khiến cho Jetta phía sau không chiến hạ kịp, sau cuối vang lên tiếng phanh chói tai, lao trực tiếp cho tới.
Tiếng pkhô hanh mỗi lúc càng gần, vào tấc gang cuối cùng kia, Jetta khó khăn lắm bắt đầu xong xuôi trượt, nuốm đình trệ ko tiến lên. Tất cả xe cộ phía đằng sau mọi pkhô cứng lại nguy cấp, trong nháy đôi mắt chỉ nghe một loạt giờ đồng hồ phanh hao vang lên liên tiếp. Mà biện pháp cửa ngõ kính chất thủy tinh, có thể thấy một đôi mắt đen nlỗi mực, dường như hơi tởm hoàng lúng túng.

Xem thêm: Xác Minh Clip Cô Gái Hải Phòng Lộ Camera Gia Đình


Mạch Định Lạc Open xe pháo, Trương Tiền Chí nkhô nóng chân trở xuống theo, Chung Thụy Phong mắng một câu người mẹ kiếp rồi cũng xuống. Mạch Định Lạc không phân tích và lý giải lag cửa xe Jetta, y như diều hâu bắt kê con, một phen đã xách cô gái kia thoát khỏi ghế lái. Bên đường đoàn xe pháo đã sớm tắc thành một mặt hàng nhiều năm, toàn bộ rất nhiều ấn bé, tiếng kêu vang rung ttránh, Mạch Định Lạc hung hăng chú ý châm bẩm vào khuôn mặt nhu mì cơ.
Hồi thọ, sau cùng anh cũng hỏi một câu, vậy nhưng mà giọng nói lại đùng một phát bình tĩnh: “Cô sẽ làm gì?”
“Anh buông tay.” Giọng cô vậy mà rất có thể bình thản hơn anh: “Nếu không buông tay, tôi tố giác anh tội phá quấy dục tình.”
Cthị xã xẩy ra đã các năm, anh vẫn thì thầm suy nghĩ không chừng bao gồm ngày anh sẽ bóp bị tiêu diệt người thiếu nữ trước phương diện này, trong các giọng nói bao gồm phần ngoan độc mà đến cả bao gồm anh cũng không rõ nguyên do: “Vậy cô theo chồng cũ có tác dụng gì?”
Cô giơ tay định tát, bị anh thanh thanh chuyển phiên lại, nhị tay đã trở nên giữ lại rất chặt, gió thổi bay mái đầu lâu năm của cô ý, rối tung tán loạn, lướt vơi qua khía cạnh anh, còi ô tô bốn phía vang ồn ào, bao gồm tài xế thiếu kiên nhẫn đã chửi ầm lên. Chung Thụy Phong kích cồn, ngạo nghễ nhìn quanh: “Ai? Ai? Dám chkhông nhiều chkhông nhiều một giờ đồng hồ tao nghe!” Đám tài xế bị tầm dáng của anh ý ta dọa thật, tốt nhất thời câm như hến. Trong âm tkhô nóng ồn ã điều này, anh đùng một phát man rợ hôn xuống, môi của cô vẫn mềm mại bất ngờ, sở hữu theo hương thơm và ngọt ngào vào vắt. Trong lúc tương khắc cô gái vẫn giãy dụa kịch liệt, anh gặm đem môi cô, có thể anh ttê mê lam liếm mút mật ngọt ấy, sau cùng cô cũng không cựa quậy nữa, im fan chớ thây anh.
Anh buông cô ra, môi lạnh lẽo như băng ghé vào vành tai cô đỏ bừng, cầm cố ý cần sử dụng từ ngữ thô bỉ nhất: “Cô ngủ cùng với tôi một đêm, tôi cho cô gặp gỡ Tiểu Gia một lần, nỗ lực nào?”
Anh phục sinh vẻ từ tốn nho nhã ngày thường xuyên, mỉm cười cợt cùng với cô: “Suy suy nghĩ đi, nhân cơ hội tôi chưa thay đổi ý.”
Anh ngông nghênh ném nhẹm cô lên xe, giữ lại Trương Tiền Chí và Chung Thụy Phong hai mặt chú ý nhau, sau cuối Chung Thụy Phong sử dụng một vẻ tươi cười: “Chị dâu…”. Ánh mắt cô nlỗi tảng băng lanh tanh sượt qua, anh ta thấy, fan thiếu phụ này sau cùng vẫn có điểm hết sức giống Mạch Định Lạc, ví như góc nhìn lạnh ngắt làm cho bạn ta run rẩy này. Trương Tiền Chí nkhô cứng mồm sửa lời: “Chị Tiểu… Tiểu Bạch, bọn họ đi trước.”
Sau khi lên xe cộ miệng Trương Tiền Chí và Chung Thụy Phong rất nhiều nlỗi bị kìm kẹp lại, trong vòng 30 phút chkhông nhiều cũng không dám kêu, Mạch Định Lạc y như không tồn tại cthị trấn gì, anh tiếp tục coi báo. Sau khi trở về biệt thự cao cấp, Đường Thiếu Ba vẫn mau chóng bảo tín đồ làm cho sẵn sàng 1 bàn ăn uống béo, Mạch Định Lạc nói thản nhiên: “Không đói”, rồi lên lầu đi vệ sinh rửa. Vẻ khía cạnh Đường Thiếu Ba sầm uất hỏi Chung Thụy Phong: “Lão Cửu, đại ca rượu cồn dục?”
Chung Thụy Phong âu sầu cau ngươi nhăn mặt: “Anh hùng nặng nề qua bài Hotgirl, đại ca bọn họ dòng gì cũng giỏi, chỉ là vượt nặng tình cùng với lũ bà.”
“Trên mặt đường về càng hư bét hơn, Giang Hân Bạch tài xế theo sau họ, bạn thiếu nữ này, lá gan khổng lồ thật, sợ hãi bọn họ còn tưởng là cảnh sát. Khiến đại ca khôn xiết khó chịu, chỉ thiếu thốn điều bóp chết cô ta.”
Đường Thiếu Ba gật đầu: “Anh ấy luyến nuối tiếc.” Sau một hồi suy nghĩ: “Nếu ko bọn họ lại nghĩ về cách.”
“Lão Thập Tam, cậu sút gây thêm bất tiện đi!” Trương Tiền Chí vẫn ko công bố rút cuộc mở miệng to nói: “Lần sinc nhật trước thiết yếu cậu đưa ra ý kiến, lừa Giang Hân Bạch mang đến phòng làm việc hotel Đông Pmùi hương, còn nói tặng đại ca một thú vui bất ngờ. Kết trái là gì? Suốt nửa tháng đại ca ko nở lấy một niềm vui.”
Mạch Định Lạc vệ sinh rửa chấm dứt đi ra, vừa vệ sinh khô tóc, vừa núm điện thoại thông minh, thấy có một cuộc điện thoại tư vấn nhỡ, dãy số lạ, xem xét, Hotline lại. Đối phương thơm vừa a lô một giờ đồng hồ, tay anh đã ráng khăn mặt đột nhiên dừng lại, Giang Hân Bạch lại nói khôn xiết nlắp gọn: “Tôi đồng ý.”
Bên cạnh đó do anh vừa ngơi nghỉ rất mất thời gian vào phòng tắm giặt khá Phần Lan, tất cả một tia hốt hoảng, buột miệng hỏi: “Cô nói gì?”
Cô nghĩ anh ta nắm ý, cắn răng lặp lại: “Tôi nói tôi đồng ý thỏa mãn nhu cầu ĐK của anh ý, chỉ cần anh mang đến tôi chạm chán Tiểu Gia.”
Hồi lâu anh vẫn ko báo cáo, cô suy nghĩ anh thay đổi ý, chính vì vậy gấp đứng lên: “Mạch Định Lạc! Anh chưa hẳn bọn ông! Rốt cuộc anh bao gồm giữ lại lời không?”
Trong ngôn ngữ của anh ấy xen lẫn ý cười: “Đêm nay, bên trên giường, nếu cô có tác dụng ưng ý tôi, sau này cô có thể chạm chán con.”
Cô tắt điện thoại thông minh, âm tkhô giòn tút ít tút ít kéo dãn dài, trong tâm ai kia thấy trống vắng ngắt, thời hạn rỉ tai là 46 giây, anh thấy hơi bực bội, thuận tay ném nhẹm lược, mở cửa sổ.
Anh lấy một bao cần sa tự vào ngăn kéo, mang một điếu, đứng trước cửa sổ vừa hút ít được nhị điếu, đúng khi Đường Thiếu Ba tiến vào trông thấy, nói: “Đại ca, mặc dù đùa tính năng này không giống như hê-rô-in, tuy thế cũng sợ tín đồ.”
Anh ko lưu ý cho tới anh ta, Đường Thiếu Ba cũng hết cách: “Nếu ko thì tối ni bọn họ ra bên ngoài chơi đi, Lão Ngũ nói chờ anh về, hồ hết tín đồ cùng phấn kích một trận. “Thiên thượng nhân gian” bắt đầu tất cả thêm một đám thiếu nữ, toàn em ngon.”
“Tối ni anh bao gồm bài toán.” Ai đó buông điếu bắt buộc sa, hình như anh yên tâm rộng, lười nhác ko chút ít nhằm tâm: “Mọi tín đồ đi dạo đi.”
Đường Thiếu Ba tức giận đi xuống tầng, Trương Tiền Chí vẫn xem đá bóng trong phòng tiếp khách, mỉm cười nhạo anh ta: “Lại chọc tập vào đinh hả?”
Bên mồm Đường Thiếu Ba làm cho rượu cồn tác hút bắt buộc sa, Trương Tiền Chí sợ hãi run một ít, thlàm việc dài, nói: “Để anh ấy hút đi, trong thâm tâm đại ca khó chịu. Chỉ có một chút ít thôi mà lại, chỉ việc Giang Hân Bạch bao gồm chút ít rượu cồn tĩnh gì, anh ấy nhất mực vẫn hút ít, nhỏ lũ bà đó, là kẻ tạo họa.”




*