Thơ tâm trạng về đêm

     

(racingbananas.com) Đêm khuya là thời gian mà con người có tương đối nhiều tâm trạng nhất. Đêm là cũng chính là lúc mà những người đang cô đơn mới thấy rõ được sự một mình của bản thân, đề xuất lắm một bạn bên mình cơ hội này. Cùng để đồng cảm, xin mời các bạn cùng xem qua những bài xích thơ bi ai về đêm rất thú vị với phần nhiều sáng tác mới nhất trên racingbananas.com, đây là chủ đề thơ viết về ĐÊM nối tiếp sau loạt thơ đêm buồn rất hấp dẫn mà cửa hàng chúng tôi đã phân chia sẽ vào năm trước..

Bạn đang xem: Thơ tâm trạng về đêm

Đêm bi lụy khắc khoải lệ sầu rơiGió lộng tàn canh dạ rối bờiMột phút tình xa sầu vạn kỷNguyệt tận hoa tàn liễu nhát tươi (Diệp Ly)Đêm, là thời điểm nỗi ghi nhớ lên ngôi, là lúc tiếng lòng rung lên theo từng cung bậc cảm xúc. Đêm, là thời gian ta nhằm mặc cho mẫu lệ chảy tràn nhưng không cần che giấu vị đã bao gồm bức bình phong có tên trơn tối.Đêm, là lúc bóng hình tình yêu rõ nét nhất. Trong màu đen huyền hoặc fan ta không những nhìn nhau qua góc nhìn mà còn cảm nhận bằng ánh nắng của trái tim. Gồm ai yêu thương nhau mà không muốn mình luôn được nhanh chóng tối cùng nhau nhưng vày một lý do nào đó mà định mệnh quán triệt họ được ở sát nhau.
*
thơ buồn về đêm hay (ảnh: internet)
Cảm thương đến những tình yêu ngang trái phải chùm thơ đêm ảm đạm nhớ fan yêu
của nhiều tác giả chính là diễn bọn của những trái tim đang hòa bình thường nhịp đập.Lắng nghe tiếng lòng trong đêm để cảm thấy sự khắc khoải, thương nhớ rồi thuộc thao thức chú ý trăng vỡ cơ mà tiếc thương đến số kiếp dở dang. Giữa khung trời đêm thuộc dõi tìm vày sao nhấp nháy nhằm liên tưởng ánh mắt người thương đang rưng rưng giọt lệ tủi hờn. Lắng nghe làn gió bên hiên mà lại khao khát lời thủ thỉ của ai đó. Lòng xao xuyến xao đụng khi dòng lá khô rơi nhẹ bên thềm vày ngỡ bước chân ai tìm tới trong đêm khuya thì thầm lặng.Nỗi niềm trong tối vắng. Đó có thể là một mối tình đối chọi phương ko đoạn kết, một cuộc tình oái oăm không được thế nhân thừa nhận, một chữ tình bi tráng bị phân tách cắt do hai nẻo âm dương. Với không phải người nào cũng có đủ can đảm để nói lên tâm tư tình cảm chất chứa trong thâm tâm mình. Bởi vì lẽ này mà những lời thơ đầy tính nhân văn, đong đầy cảm hứng này sẽ là dòng phao cảm xúc để hồ hết tâm hồn chơi vơi trong láng tối gồm nơi để bám víu nhưng mà vượt qua cơn bão đêm vùi dập giữa biển cả tình.Hãy cùng chúng tôi chia sẻ những bài thơ hay này nhé quý độc giả thân thương!
*
ngắm thành phố trong đêm bi thảm (ảnh: internet)
Thơ Ngắn bi thảm Về Đêm giỏi 01

ĐÊM BUỒN PHỐ THỊ

Thơ: Đỗ HảiĐêm buồn phố thị ánh đèn sáng xa Màn sương đậy lấp ánh trăng ngà Phố vắng tối khuya không bạn lạ Đêm buồn phố thị ... Chỉ bản thân ta.Ngồi buồn ngắm cảnh chốn phồn hoa Màn đêm buông xuống mái hiên bên Trái tim... Cô đơn mong tín đồ lạ gồm lẽ... Chỉ bản thân ta ...với ta .Thơ Ngắn ảm đạm Về Đêm giỏi 02

CÀ PHÊ ĐÊM

Thơ: Lê KhánhChỉ một mình lạc lõng thân màn đêmNhớ về em fan vô tình hờ hững!Cà phê black như giọt sầu tiềm ẩn Uống đến vơi lơ lửng đầy đủ đêm buồn..!Thơ Ngắn buồn Về Đêm xuất xắc 03BUỒN VẪN BUỒN
Thơ: Nguyễn Trọng HảiNỗi bi đát cố cất chôn sâuXoá đi cam kết ức bi hùng đau một thờiNhưng lòng nặng trĩu trĩu người ơiNữa tối thức giấc sầu khơi tìm về.Nỗi lòng băng giá tái têCàng nghĩ về càng thấy ê hề yêu quý đauCố dìm cho giảm nỗi sầuNhưng nào tất cả được, cất đâu nỗi buồn.
*

ĐÊM BUỒN MỎI MỆT

Thơ: chổ chính giữa NguyễnĐêm đông lạnh trăng đắp mây đi ngủĐể hồng è cổ buông màn rủ về tối đenBước chân ai gấp vã search lối quen thuộc Như mất lốt giữ màn đen cô quạnhĐêm ko trăng bởi vì sao run run lạnhThương nhớ bạn lòng hưu quạnh xa xôi Gió lắt lay ru hồn thả buông trôi hạt sương ứ đọng buốt bờ môi kia dạiĐêm đơn độc mong hóng xuân quay lại Như từng ngóng cũng chỉ tại thời gian Người đi xa trái tim để nát tan Đời nữ giới khách lòng hoang tàn gió bụiKiếp phong ba đôi bàn tay trần trụi Tóc bạc mầu bám trắng những vết bụi sương tối Mắt xa xăm mong mỏi tìm chỗ êm ấm Sao lạc mãi thân trời đêm mỏi mệt.

Xem thêm: Tìm Hiểu Công Dụng Các Chức Năng Trên Bàn Phím Cơ, Bàn Phím Máy Tính Là Gì Chức Năng Của Nó

*
thơ đêm buồn cô đơn (ảnh: internet)
Thơ Ngắn bi đát Về Đêm hay 06ĐÊM BUỒN PHỐ THỊThơ: Hân GiaĐêm phố thị mình em lẻ bướcTháng hôm qua chẳng được thông thường đườngCuộc đời tẻ nhạt buồn vươngLẻ loi mình một canh trường biệt xaDo số phận yêu cầu là biện pháp trởMãi trầm luân tiếng nợ cung sầuVỉa hè ánh rọi đèn nâuGợi lên trống trải mơ cầu gãy đôiĐứng nhìm nhìn dạ hồi thoi thúcNgẫm chăng giờ giờ giục lòng tanVầng trăng ngả xuống sau tànSao vày lụn tắt rồi chan lệ tràoChốn biền biệt kiếm tìm trao mộng tưởngẤp xuân thì lỡ vướng niềm đauVùi chôn xúc cảm tim nhàuMi nhèm che chặt gần nhau nóng nồng.Thơ Ngắn bi ai Về Đêm hay 07ĐÊM BUỒNThơ: Lan NguyễnĐêm bi tráng nhớ lắm fan ơiGiận người sao nhằm em rơi lệ buồnTự dưng mẫu lệ tung tuônBờ môi mặn chát lòng bi quan xót xaTrách sao tình đến thoáng quaTrách người ko thiệt để mà em đauLệ bi thiết tim cũng úa màuCay cay khóe đôi mắt tim đau từng giờĐêm buồn lòng cứ ngẩn ngơCòn tín đồ bên ấy hiện nay ra saoBên này em lệ tuôn tràoCõi lòng tan nát quan sát vào lỗi koEm bi hùng nước đôi mắt thành dòng xuyên suốt đêm ko ngủ má đào nhạt phaiEm bi tráng cũng tại vày aiTại vì tín đồ đó,làm phai chữ tìnhBây giờ trời chuẩn bị bình minhThôi em nhắm mắt hy vọng tình vào mơBao giờ cho đến bao giờHai tim hoà một suối mơ search về.
*
*
thơ tối thao thức tốt (ảnh: internet)
Thơ Ngắn bi quan Về Đêm xuất xắc 10ĐÊM THAO THỨC
Thơ: Lê NgọcThổn thức canh thâu ghi nhớ một tín đồ Ân tình lắng đọng thuở trăng tròn Hằng mơ sánh bước về chung lốiVẫn ước với mọi người trong nhà vọng giờ đồng hồ cười có lẽ duyên trời ko kết chặtNên đành rắc rối mộng xinh tươi giờ đây nuối tiếc còn vương vãi vấnThổn thức canh thâu lưu giữ một người.Thơ Ngắn bi thảm Về Đêm tốt 11NHỚ NGƯỜI XƯAThơ: Thanh ThủyĐêm thao thức ra vào chẳng ngủ lưu giữ về bạn chuyện cũ dần khơiNgỡ rằng duyên đượm tuyệt đối hoàn hảo Ai ngờ thuyền lạc xa nơi đại dương tìnhKhông ý muốn nhớ trơn hình mãi hiện Sóng trào dưng hòa quyện nhạc lòngChỉ còn một mớ bòng bong gai tơ trăm mọt lòng vòng tương tưMảnh trăng vỡ cũng từ dạo bước ấyCon đường tình xô đẩy nhì taNgười xoay mặt, kẻ lệ nhòaÔm ngàn thương ghi nhớ xót xa não nềHồn lạc giữa cung mê tình áiĐể bây chừ ngẫm lại thấy đauBởi ai dối gạt tình đầu nghìn thương vạn lưu giữ đậm sâu ôm ghìĐêm quạnh hiu vắng mành mi lệ chảyBiết giờ này tín đồ ấy còn vươngHay đã lạc thân thiên con đường Ấm êm hạnh phúc tình yêu thương vẹn trònDuyên vẫn khép tình chôn nguyệt lạnhNhưng sao lòng canh cánh mông lungTừ nay ngăn cách muôn trùngGói vào quá khứ tình chung một thời .Thơ Ngắn ai oán Về Đêm hay 12ĐÊM BUỒN ...!Thơ: đại trượng phu Khờ Thủy ChungTrả đến anh phần nhiều gì còn sót lạiRồi chúng mình sẽ mãi mãi cách xaThời gian trôi ngọt ngào cũng nhạt nhòaThứ còn lại sẽ chỉ cần kỷ niệmEm tự giờ sẽ thôi không tìm kiếm kiếmMột tình yêu đã chết lịm thương nhức Lầm tin đồng đội bước lỡ nhịp cầuNên lúc này tự mình khâu vá lạiVết thương lòng đang ỉ âm cơ tái với dặn lòng em sẽ đề nghị buông thôiBởi anh nay là của họ mất rồiMong ngày tháng vẫn cuốn trôi tất cảĐể chúng mình thành hai fan xa lạĐể thôi đau khi lạnh giá chuyển mùaMột chữ tình sao nhiều quá chát chua Tại vày đâu nỡ chọc ghẹo đùa... Anh hỡi...?!Thơ Ngắn buồn Về Đêm tuyệt 13TÌNH DẠI KHỜ...!Thơ: nam giới Khờ Thủy ChungNgồi 1 mình giữa trời tối mênh mông Em nạm quên những ấm nồng thuở trước Nhưng giờ đây điều mà em làm được Là từ bỏ tay vệ sinh giọt nước mắt rơiHứa làm chi rồi anh vội vàng quên lời Để tình mình chìm sâu địa điểm đáy vực Biết không anh...? Em vẫn nghe buốt nhức từ thẳm sâu bên trái ngực... Anh à...!Anh đi rồi vui cùng với người ta Chuyện với anh dĩ nhiên đã là vượt khứ Chỉ riêng em vẫn ngập kết thúc do dự Giữa...nhớ...quên... để đa số thứ chênh chaoĐêm từng tối giọt nước đôi mắt trực trào Lòng thông thường thuỷ anh làm thế nào thấu tỏ dù em biết anh đã là của họ Nhưng ko có gì ngăn tim nhỏ thôi yêu.
*
đêm lang thang một mình (ảnh: internet)
Thơ Ngắn ảm đạm Về Đêm tốt 14

CHỈ CÒN TA VÀ ĐÊM

*
status đêm bi lụy không ngủ được (ảnh: internet)
Thơ trung ương Trạng bi thảm Viết vào Đêm 03BƯỚC CHÂN LẺ LOI
Thơ: Tùng TrầnVì đã nếm đủ vị đời chua chátBao nỗi bi thương đã lấn át nhỏ timNên hiện nay tôi chỉ sống lặng imĐể trung ương hồn tìm một địa điểm bình lặngKhi bờ môi đẫm chan đầy giọt mặnDo cuộc đời rủi ro mắn như aiBao năm trời vẫn tay trắng song tayĐường nhân duyên lại thấy dài quá đổiCó đôi lúc lòng bi tráng thầm trường đoản cú hỏiTôi sẽ sai và lầm lỗi chổ nàoMà thừa nhận về toàn hối tiếc thương đauNiềm vui mang đến lại tung mau vỡ vộiCòn gần như thứ không mong chờ ngóng ngóng Lại tuy vậy hành chung lối cuộc đời taĐến bao giờ vơi không còn nỗi xót xaHay hợp lý và phải chăng đó chỉ với mơ ướcĐời vô tình một mình tôi lê bướcNhưng không phải biết trước vẫn về đâu.Thơ trung ương Trạng ai oán Viết vào Đêm 04EM CÓ VỀ...!!Thơ: Tùng TrầnEm tất cả về kịp thuộc chuyến xe pháo tangTiễn chuyển anh vào nghĩa địa hiu quạnhĐể âm hồn không lẻ loi buốt lạnh bởi từ giờ lân cận chẳng còn nhau*****Em bao gồm về xin chớ quá khổ đauVì giờ yêu thuở nào từng hứa hứaChuyện tử sinh ta đâu quyền chọn lựaNên dây tình đứt đoạn nửa mặt đường thôi*****Em bao gồm về khi đa số thứ phai phôiBởi do anh hoá ra bạn thiên cổXác thân này đã vùi khu vực đáy mộHãy hứa rằng chống lệ đổ tràn lan*****Em có về thời điểm duyên nợ lỡ làngCũng đừng buồn rồi oán than thêm nhéTuổi tx thanh xuân của em còn cực kỳ trẻRồi có fan sẽ đặt chân tới thay anh*****Em bao gồm về sơn vẽ lại bức tranhMà họ chưa kết thúc trọn vẹnNghĩa tàu khang đời này ôm uất nghẹnGiấc mộng lòng xin hứa hẹn lại kiếp sau.Thơ trung ương Trạng ảm đạm Viết trong Đêm 05

LÂU LẮM RỒI TÔI CHẲNG DÁM YÊU AI

Thơ: Tùng TrầnLâu lắm rồi tôi chẳng dám yêu aiCũng không hề có bờ vai tựa ngãNên cõi lòng hình như thành băng giáChỉ một mình âu sầu với cô đơnLâu lắm rồi quên cảm giác bâng khuângChuyện thiệt rộng cũng ko màng mang lại nữaBởi chổ chính giữa cang còn in hằn vệt cứaSống lặng lẽ kín kép cửa nhỏ timLâu lắm rồi môi câm nín yên imĐể đậy bịt những niềm đau cùng nhóiKhi mẫu đời lấn chen những gian dốiSợ chân trần bước lại lối chông gaiLâu lắm rồi sao vẫn mãi không phai hồ hết vết mến cứ kéo dãn dài không dứtĐể mang đến tôi trở về cùng hiện thựcGiá như rằng toàn bộ chỉ là mơLâu lắm rồi mang kiếp sinh sống bơ vơNiềm vui đến lãnh đạm không đón lấyVì kí ức như tại tồn đâu đấySợ thêm lần tuôn chảy giọt lệ cayLâu lắm rồi tôi chẳng dám yêu thương ai.
*
status tâm trạng về đêm (ảnh: internet)
Thơ trung ương Trạng ai oán Viết vào Đêm 06RỒI CŨNG ĐẾN
Thơ: Tùng TrầnRồi cũng đến khoảng thời gian nào đóTôi âm thầm rời quăng quật chốn chỗ đâyKhi nỗi bi ai theo năm mon phôi phaiMà lâu nay đã đọa đày thân xácRồi cũng mang lại một ngày tôi đã khácKhoé mi tí hon thôi lác đát mưa rơiQuay trở về khu vực thực trên với đờiBiết ai còn nhớ đến người bạn ảoRồi cũng cho ngày trời ngưng mưa bãoKhi nắng hồng nhô nhấp tỏa lên caoRọi trọng điểm hồn khô hết hầu như niềm đauLà thời tương khắc tôi vẫy chào tất cảRồi cũng mang lại lúc nói lời tự tạVới anh em từng đã hết sức yêu thươngCùng sẻ san hầu như cay đắng vui buồnNgày lâm thời biệt chắc chắn vấn vương những lắmRồi cũng đến ngày tận thuộc sâu thẳmNơi trái tim không còn đẫm giọt sầuCảm ơn nhiều những người bạn bấy lâuĐã góp tôi xua nỗi đau tan biến.Thơ trọng tâm Trạng bi thương Viết trong Đêm 07

VÌ ANH CHỈ LÀ CHÀNG TRAI NGHÈO KHÓ

Thơ: Tùng TrầnVì anh chỉ là nam giới trai nghèo khóKhông chi phí tài cũng chẳng có công danhThứ độc nhất vô nhị theo chân bước tuy nhiên hànhĐó chính là tấm chân thành tha thiếtĐời khó khăn gánh chịu những thua thiệtKiếp cơ hàn cứ mãi miết dẳng daiThì rước gì bảo vệ một tương laiĐể mang đến em được mon ngày hạnh phúcCó hầu như đêm năm canh anh trằn trọcKhoé mi bé không khóc lệ vẫn tuônBởi trọng tâm tư tràn trề nỗi u buồnKhi suy nghĩ đến con đường nơi phía trướcDù trái tim vẫn luôn luôn hằn ước ao ướcCả cuộc sống được sánh bước bên emNhưng niềm mơ ước một niềm hạnh phúc êm đềmĐối cùng với anh mãi là niềm vong viễnAnh chỉ là 1 trong chàng trai thực tiễnTrên con đường đời khập khiễng lắm tua chôngNên đành thôi gom gọn mối tơ lòngĐem chôn giấu vào sâu trong đôi mắt đỏVì anh chỉ là quý ông trai nghèo khó.Thơ chổ chính giữa Trạng buồn Viết trong Đêm 08

ĐỂ ĐI TÌM NIỀM HẠNH PHÚC NHỎ NHOI

Thơ: Tùng TrầnĐể đi tìm kiếm niềm hạnh phúc bé dại nhoiTôi mất hơn nửa quãng đời tuổi trẻNhưng tuyến phố vẫn trở về lặng lẽBước độc hành như một kẻ đối kháng côiĐể đi tìm điều bình dân mà thôiNào ấp ôm thứ xa tít vời vợiThời gian thì đâu do dự chờ chờ Nên thỉnh thoảng thấy mệt nhọc mõi chán chườngĐể đi tìm được một vùng tựa nươngThật bình yêu là ngoài ra quá khóCó các lúc mong buông lơi trường đoản cú bỏPhó cuộc đời cho mây gió đẩy đưaĐể đi tìm chỉ một chút duyên thừaDẫu ngóng chờ tôi chưa khi nào thấyDù cũng có một con tim nồng cháyChẳng thanh lọc lừa mà lại lại cứ lẻ loiĐể đi kiếm cho môi nửa nụ cườiPhải trả giá bởi quãng đời hiu hắtKhi tuổi xanh như hoàng hôn nắng nóng tắtChợt động lòng nước mắt tự nhiên rơiĐể đi tìm niềm hạnh phúc nhỏ dại nhoi.
*
status search thấy sự cẩn trọng trong tối (ảnh: internet)
Thơ trọng điểm Trạng bi đát Viết vào Đêm 09HÃY KHÉP LẠI
Thơ: Tùng TrầnHãy khép lại những ngổn ngang quá khứChuyện ko vui đâu nên giữ làm cái gi Cứ nhẹ nhàng thanh thản bước chân điBiết buông tay bao gồm khi bản thân lại khácHãy khép lại các đau yêu thương mất mátĐã từng có tác dụng tan nát cả vai trung phong cangTuy phân biệt có khá quá muộn màngThấy khù khờ để thời hạn trôi mãiHãy khép lại đa số nỗi xót xa quằn quạiCho đời ta thôi hoang hoải muộn phiềnĐể canh nhiều năm được tròn giấc ngủ yênXua tất cả về một miền xa khuấtHãy khép lại phần đa tổn thương ck chấtĐể chống chọi cùng thách thức hôm nayNếu lưu lại hoài một quá khứ lãng phaiThà buông tay nhằm ngày mai hi vọngHãy khép lại đa số hảo huyền mơ mộngCùng trở về với cuộc sống thường ngày bình yên.Thơ trọng tâm Trạng ai oán Viết trong Đêm 10

BAO NĂM DÀI CHÂN MỎI GỐI PHONG SƯƠNG

Thơ: Tùng TrầnBao năm lâu năm chân mỏi gối phong sươngBước đi trên con phố trăm vạn ngảNửa cuộc sống trải qua bao vất vảNhưng sau cuối tất cả chỉ bởi khôngNên đôi khi nghe quặn thắt cõi lòngSao đời bản thân mãi hoài trong lận đậnĐông trải qua xuân cũng về mấy bậnNgười đầy đủ đầy còn ta vẫn vậy thôiNhư bèo theo nhỏ nước nổi trôiChẳng hiểu rằng gọi ở đâu bờ bến Hay hợp lý và phải chăng đó đó là định mệnhMà cuộc sống đã đem đến cho taTuy khu đất trời còn to lớn bao laSao đôi lúc thấy bản thân như xa lạKhi lỏi len giữa dòng tín đồ vội vãNên trọng điểm hồn đau khổ lẫn sầu vươngBao năm nhiều năm chân mỏi gối phong sương.Thơ vai trung phong Trạng bi lụy Viết vào Đêm 11

NHỚ MỘT NGƯỜI THẬT SỰ RẤT KHỔ ĐAU

Thơ: Tùng TrầnNhớ một bạn thật sự khôn xiết khổ đauKhi nhan sắc yêu không đượm color tươi thắmPhải bí quyết chia nhì phương trời xa thẳmNỗi mong đợi cứ gặm nhấm vai trung phong cangDo cuộc sống gieo bắt buộc cảnh trái ngangNào yêu cầu đâu vị lời gian tiếng dốiNên tháng năm mắt ngóng trông mòn mõiNgười đã về sởi ấm lại tim côiBao lâu rồi thiếu hụt vị ngọt đôi môiCùng hương thơm hương nồng dịu làn tóc rốiCủa thời gian cùng đi về bình thường lốiBổng nhạt nhoà từng giọt lệ tuôn rơiCó hầu như chiều đôi chân bước lẻ loi Nhìn vệt nắng cuối trời lòng hoang hoảiThầm khẽ điện thoại tư vấn tên một fan con gáiLâu lắm rồi không quay trở lại chốn xưaChợt vô tình trời lại đổ cơn mưaDẫu tà dương vẫn chưa hề vụt tắtHay sẽ là từ sâu chỗ đáy mắt hầu như giọt sầu rơi đắng chát làm saoNhớ một fan thật sự cực kỳ khổ đau.
*
ảnh bìa facebook tối không ngủ (ảnh: internet)
Thơ trung ương Trạng bi thảm Viết trong Đêm 12BỞI CUỘC ĐỜI
Thơ: Tùng TrầnBởi cuộc đời đâu đẹp tựa vần thơThật mềm dịu như câu trường đoản cú hoa mỹNên phải gì phải nhọc lòng suy nghĩMiễn sao mình lử thử chỉ vậy thôiBởi cuộc đời cũng tương tự áng mây trôiCứ lang thang bổng nhiên ùn kéo tớiRồi bỗng dưng vụt rã đi thật vộiChẳng chờ đợi để ta nói giá bán nhưBởi cuộc sống vốn dĩ hết sức thực hưLuôn lẫn pha nụ cười và nước mắtPhía tương lai làm sao mấy ai biết chắcSao nhằm lòng bắt buộc se thắt lạnh câmBởi cuộc đời là đều nốt thăng trầmĐừng suy nghĩ ngợi điều xa xôi dịu vợiChuyện ước ao tới cuối cùng rồi cũng tớiĐiều ko vui chẳng ước ao mõi lại thànhBởi cuộc sống là những khúc teo quanhDẫu ra sao cũng phải dành chấp nhậnTrời ban cho từng người riêng biệt số phậnChớ cầu toàn nhằm dạ vương vít thêm.Thơ trọng điểm Trạng buồn Viết vào Đêm 13ĐÊM BUỒNThơ: Violet HoaĐêm lại về trong tư bức tường vôiGom nỗi nhớ bồi hồi mơ giấc điệpCơn gió thoảng vơi lay hờn cánh liếpNgỡ anh về mải miết rộn vòng tayNhớ không anh xa phương pháp đã bao ngàyĐộ trăng khuyết hao tí hon nơi cuối nẻoCăn phòng bé dại một mình em giá lẽoGặm nỗi sầu thô héo cả phòng timSao chúng mình cứ biền biệt cánh chimNiềm thương ghi nhớ nén kìm sâu đáy dạYêu tha thiết trao về anh tất cảMãi đợi chờ dẫu hóa đá chẳng nguôiĐêm vẫn khuya trăng nằm ngủ cuối trờiNghe văng vẳng như lời xưa hẹn ướcEm cảm xúc trống dồn vị trí lồng ngựcLặng yên nghe, thổn thức, tưởng anh về!