XIN LỖI CON TẬP 13

"Ai khoai lang không?...chụ chú, tải dùm con khoai nghiêm lang đi crúc..cô ơi cô sở hữu con củ khoai lang đi cô, khoách con new luộc còn lạnh ngon lắm..."

Thằng Thức tay ôm thúng khoai phong ghẹ vô sạp buôn bán cà phê bên dưới tán nhiều kính chào mời dẫu vậy dìm lại chỉ cần các cái khước từ. Nó bi quan thỉu bi thương thiu lí nhí cám ơn rồi lủi thủi đi sau khoản thời gian lượn vòng không còn mấy bàn khách. Nắng lên qua ngọn rồi nhưng thằng nhỏ tuổi không tồn tại mẫu nón, nó nhằm công ty mang lại con em nó team rồi. Lại sắp tới trưa, mà phân phối chưa được một củ. Tiếng thnghỉ ngơi lâu năm không kịp nén lại kêu ra.quý khách đang xem: Phyên ổn thiếu nhi :xin lỗi con

"Ê, thằng Thức. Lại biểu".

Bạn đang xem: Xin lỗi con tập 13

Thằng Thức quay đầu lại, phương diện tái ngắt. Là thằng Tín béo. Thằng đấy béo phì hơn nó gấp rất nhiều lần lần, bất giác người nó teo rúm cả lại, ríu rít đi mang lại.

"Dạ...anh Call em"

"Tiền mon này đâu? Không gồm thì xéo đi chỗ khác chớ tất cả nhưng lảng vảng tại chỗ này bán"

"Dạ...anh ơi từ bây giờ...lúc này em cung cấp không được lắm, bắt buộc...em không có tiền. Má em lại còn mắc bệnh...anh...để thủng thẳng...cho em nợ vài bữa..." – thằng Thức chấp tay e dè van nài.

"Anh ơi...anh ơi em nói thiệt, Má em đã bệnh nặng lắm...anh đến em nợ, mấy bữa gồm tiền em trả anh lập tức, nha anh...có tiền em trả anh tức thời..." – thằng Thức tỉ ti khẩn trương nói, sợ rằng nếu không nhanh hứa hẹn thì thằng phệ không đủ kiên nhẫn cơ mà đến nó vài ba đòn.

Xem thêm: Top 6 Bộ Phim Hành Động Thái Lan Hay Nhất Mà Bạn Không Nên Bỏ Lỡ

"Lôi thôi ! Xéo đi nơi khác cho tao, đừng để tao thấy ko tao đập chết mẹ mi !"

Thằng bự giẫm nó một phân phát vấp ngã clỗi chơ, hất luôn cả thúng khoai lăn trọc tếch rồi đi mất. Thằng Thức lồm cồm trườn dậy hu hu khóc, nó lật đật tụ lại mấy củ khoai phong. Nhìn lại khoai vệ dây bùn dơ hết, một trận tủi thân ồ đến lại có tác dụng nó khóc to thêm.

"Hu hu...khoai phong của tớ, nhơ bẩn hết rồi thì làm sao cung cấp trên đây...hu hu... Má tôi còn đã dịch ở nhà...tôi nói thật nhưng mà, sao ác cùng với tôi vậy?..."

"Sáng giờ không ai cài đặt...chi phí hết rồi sao cài dung dịch cho Má...hu hu..."

Nó cứ đọng một dạng thảm thiết khóc lớn, miệng không chấm dứt than trách rưới, lồm ngồm xung quanh đất nhặt từng củ khoai vệ. Hai đôi mắt nó mong mỏi sưng húp lên, một mặt đầy toàn quốc mắt. Mọi bạn xung quanh vây tới ai ai cũng một cỗ xót xa thương cảm, đỡ nó lên vỗ về.

"Nín đi bé, thôi cô tải góp nhỏ mấy củ nhé."

"Crúc cũng cài đặt mang đến con"

"Còn nhiêu chú sở hữu hết đến nha, nín đi. Chú bỏ thêm chi phí về mua dung dịch cho má"

Người người nom thằng bé dại mà lại thấy thương thơm, tất cả người tiêu dùng đến vài củ, bao gồm người mua cho cả thúng, còn tồn tại cả chi phí. Nó gấp nôn nóng tiến thưởng vệ sinh nước mắt, mếu máo cám ơn chụ cám ơn cô miên man rồi vác thúng đi. Nó vẫn tiếp tục sụt sà sụt sịt, đến khi mệnh chung bên cạnh cái cây new ngạo nghễ nhưng mà hất khía cạnh lên chầu trời. Nước mắt đâu tung biến đổi không còn.