Nhạc phim: hoàng hôn mầu đỏ

Khi chiếu trên VTV1, phim thương hiệu Hoàng Hôn màu Đỏ tuy thế mình thấy tên đó còn quá dìu dịu cho nội dung phim. Tên nơi bắt đầu là Huyết sắc Tàn Dương nghe dường như hay với thấm hơn hẳn. Phim sản xuất năm 2006, được mua bạn dạng quyền về việt nam năm 2007.

Bạn đang xem: Nhạc phim: hoàng hôn mầu đỏ

Mình xem phim này hai lần, trưa 1h và chiều 5h cùng với ông nội. Ấn tượng đầu tiên của mình là cảnh bà Năm sở hữu xác Đào lão gia về – một cái thây toàn máu, chưa khi nào mình thôi ám ảnh. Đáng sợ như một tập phim kinh dị, poster không khác gì phim tởm dị.

Phim này nhiều twist nên xem phê lắm, từng tập lại chuyển biến ước ao ná thở. Mỗi nhân vật một trong những phận không ai giống ai, mở đầu ai ai cũng đáng ghét, không còn phim ai ai cũng đáng thương. Một gia đình đại diện thay mặt cho thời đại, đã tới lúc mục nát và suy bại. Xong để khởi đầu. Chắc rằng bạn nghĩ phim dạng này chỉ gồm nội dung hấp dẫn, nhưng đến nhạc phim cũng tốt nữa. Cũng tìm phát hiện trên mạng luôn.

Dưới đó là phân tích, hoàn toàn có thể spoil kha khá này:

Huyết sắc tàn dương – cái thương hiệu đầy ma tai quái và bi thảm này dự báo lắm điều chẳng lành sẽ ra mắt suốt cỗ phim.

Câu chuyện luân phiên quanh gia tộc bọn họ Đào – một gia tộc bề cầm cố từ mấy mươi đời tại một thị xã cổ thuộc Giang Nam, Trung Quốc. đều chuyện khởi sự lúc người lũ ông trụ cột trong gia tộc – Đào lão gia – bị tiêu diệt một giải pháp mờ ám, có theo bí mật về kho báu xuống lòng mồ. Dựa vào cái gọi là “gia pháp” – hầu như hủ tục trừng phạt tàn tệ thời trung cổ, những bé người danh giá của gia tộc ấy, tự bà Cả, bà Hai mang lại bà Ba, bà tư rồi cậu Cả kết bè kéo cánh, không hoàn thành tìm cách khép nhau vào những hình phạt quyết liệt hòng tồn tại với độc chỉ chiếm kho báu.

**Mở đầu cùng xuyên suốt bộ phim truyền hình là hình ảnh một chiếc giếng black ngòm, sâu tun hút mang trong thâm tâm nó biết bao sinh mạng, biết bao oan hồn, ám ảnh bất cứ ai sống trong khu nhà rộng lớn này.

*Bấy nhiêu vẫn không đủ rối ren, lại xuất hiện thêm một cô gái bí mật – Nghi Bình, một dì Năm hàng nhái mang một xác chết cũng hàng nhái về gia tộc chúng ta Đào. Ai trong công ty này cũng biết chính là giả, cố kỉnh mà với tài trí nhan sắc lẻm, cô thanh nữ xinh đẹp mà lại chẳng rõ giỏi xấu này sẽ một tay tạo nên “tình huống tới tấp tình huống” khiến người nào cũng phải coi cô và chiếc “xác Lão gia” mà cô đem về là thật, mặc dù họ biết vượt rõ câu hỏi này cũng hết sức nguy hiểm!

Cô chưa phải thần chết, cũng chẳng phải người gieo tai ương cho mái ấm gia đình hàng trăm năm giàu có nhất Giang phái mạnh này, tuy vậy cô rất mong và sự thể có vẻ là như vậy. Một đại mái ấm gia đình quý tộc hào nhoáng nhưng thực ra đã thối rữa từ bỏ lâu, vệt thối ấy được quấn sâu trong dòng vỏ xung quanh choáng lộn, tưởng chừng chẳng ai, chẳng khi nào thấy được. Nghi Bình đến chỉ khiến từng phần của lốt thối nọ dần dần lộ diện.

*“Âm sắc với gam màu chủ đạo của khu nhà cổ là thứ tia nắng hắt hiu, lờ mờ tưởng như chẳng cần giữa ban ngày. Giờ quạ kêu thê thiết, tiếng đàn chất chứa hận thù. Ẩn dưới thứ tia nắng ấy là những khuôn mặt tái nhợt. Mỗi khuôn phương diện là một white color bệch, dựa vào nhờ như ma quỷ. Những đôi mắt lúc nào cũng cố mở to lớn nhưng bên cạnh đó lại bị bịt phủ bởi hàng trăm điều black tối. Khu nhà ở ma! căn nhà ma! đa số con bạn sống trong căn nhà ấy dật dờ, lởn vởn giống như các bóng ma! phần nhiều bóng ma dật dờ trong ngôi nhà ma. Một mộc nhĩ mồ sống vẫn hiện hữu!”

Một phương pháp làm phim trọn vẹn khác biệt! bọn họ đã thân quen với các bộ phim mà xen kẽ trong số những tình huống căng thẳng luôn luôn có phần nhiều nét hài làm dịu bộ phim truyện lại. Tuy nhiên Hoàng hôn đỏ tiết là một bộ phim truyện đặc biệt. Nói theo cách khác người xem luôn luôn có xúc cảm ngạt thở, rất là căng thẳng, sự thu hút như là thú vị từ sự mệt mỏi đó thật khó hoàn toàn có thể dùng ngôn từ để diễn đạt. Thứ cảm giác không hề rẻ tiền như ở phim ma, không thể nông cạn như làm việc phim đấm đá bạo lực mà là nỗi cám cảnh sâu sắc cho số đông kiếp người. Một tranh ảnh quá thật, quá sống động, quá đau xót về sự việc suy tàn của cơ chế phong kiến. Tình huống khúc chiết, dồn dập, thắt nút cao độ. đầy đủ cuộc đấu trí khốc liệt, đầy đủ số phận bị treo lơ trên rất nhiều sợi chỉ mỏng tanh manh chỉ chực đứt bất cứ lúc nào. Bọn họ không thể thống trị được bào thai của mình, luôn sống trong sợ hãi hãi. Người xem cũng thế, cần yếu chống lại cảm xúc hồi hộp, lo âu và sợ hãi hãi.

*Sống bên trên bờ vực của sự nguy hiểm là tuy vậy chẳng có tín đồ nào trong đơn vị họ Đào chịu rời đi mặc dù cửa nhà luôn rộng mở. Ai cũng muốn độc chiếm phần kho báu. Người nào cũng quyết đánh bạc tình số mệnh của mình.

**May thay, giữa phiên bản nhạc tối tăm, u uất ấy, âm sắc trong trẻo tuyệt nhất còn lưu lại được đó là Thư Viễn – cậu Nhị thiếu gia (cậu Hai) trí thức cùng quá đỗi thánh thiện. Cậu ngỡ tôi đã chết trong loại vũng lầy ấy, nhưng người con gái đã cứu vớt cậu – cô gái khiến mang lại cậu có niềm tin rằng mình không thể cô độc trong cái nhân loại lọc lừa, thối nát này, trên đời vẫn còn thứ nhằm cậu tin cẩn và yêu thương thương. Hai tâm hồn cô độc tìm kiếm thấy nhau tuy vậy oái ăm thay, cô ấy lại là người mang trong mình 1 mối thù sâu nặng với gia tộc bọn họ Đào. Liệu tình thương chân thành, sâu sắc của anh bao gồm thắng được mọt thù vốn dĩ được nuôi dưỡng từ thuở thơ lẩn thẩn trong cô?

**Nghi Bình là một cô nàng vừa xinh đẹp, ăn uống nói nhan sắc xảo, điệu đà lại thông thạo cầm-kì-thi-họa khiến cho Thư Viễn với cậu Cả đều chuẩn bị xả thân nhiều bận tuy vậy cô cũng lại là cô bé bí ẩn, cực kì sắc bén, rét mướt lùng, cần sử dụng hết kế sách này cho kế sách khác, dần dần khiến mái ấm gia đình ấy ngày thêm xới trộn. Cô làm cho lòng tham, sự ích kỉ của từng người trở về hại bao gồm họ. Anh chị em họ Đào như con cờ trong tay cô, nhưng bao gồm một tín đồ cô chẳng thể nào đối phó, chính là Nhị thiếu thốn gia. Cô nhận thấy mình sẽ yêu tín đồ đó, nhưng mà cũng bao gồm cô để cho tâm hồn hiền khô của người đó càng ngày bị thương tổn sâu sắc. Cô thay gắng bảo vệ người đó, bảo đảm an toàn cái thanh âm trong trẻo nhất sót lại rất có thể cứu rỗi vong hồn u uất của chính mình nhưng sự nghiệp báo thù của cô cũng không thể dừng lại. Lòng cô luôn luôn dằn lặt vặt đấu tranh, mảng buổi tối và mảng sáng sủa nhá nhem, tranh chấp.

Bế tắc càng thêm bế tắc, Thư Viễn cực kỳ thắc mắc, đau khổ.

– Còn cô, cô là người giỏi hay tín đồ xấu?

– Tôi cũng lần chần nữa. Tôi rất mong muốn mình là người giỏi nhưng… Tôi không tồn tại sự gạn lọc nào khác, tôi chỉ tất cả một tuyến phố duy nhất nhằm đi. Tôi không thể biết máu trên mặt đất bao gồm màu gì nữa…

*Một kịch phiên bản dựa bên trên một tiểu thuyết nổi tiếng vốn dĩ đã quá lôi cuốn, tập phim lại còn càng trở yêu cầu một công trình nghệ thuật ấn tượng khi từng tia sáng, từng nốt âm thanh đều được tinh lọc kĩ lưỡng mang lại độ tinh tế. Những ngôn từ thể hiện tại ngoài lời nói đã được trí tuệ sáng tạo một biện pháp hoàn hảo, làm cho thăng hoa kịch bản, điều cơ mà điện hình ảnh Việt phái mạnh vốn dĩ quen lấn dụng ngôn ngữ chẳng biết lúc nào mới theo nổi.

Ban ngày ở những căn phòng gỗ về tối tăm của nhà họ Đào bao hàm vệt nắng hắt chéo từ cửa ngõ sổ, nhưng lại đó chẳng phải thứ tia nắng ban mai trong trẻo nhưng như từ dưới âm ti, cứ nhớt nhợn quét lên hồ hết khuôn khía cạnh thảng thốt vì khiếp sợ và vị mưu tính số đông điều tanh tửi.

*Nhìn Thư Viễn bị trói lại, khảo tra man di ở sở công an vì tội theo phong cách mạng, quyết cứu giúp anh tuy thế anh lại quyết chết, Nghi Bình đã không thể mang vờ lạnh lùng thêm nữa. Cô khóc “anh cần sống, sống nhằm đem hơi nóng trái tim nhân ái của anh sưởi ấm cái ráng giới sầm uất này, cứu giúp rỗi vong hồn cô độc này…” – Lần trước tiên anh cảm thấy được gồm người suy nghĩ mình.

Xem thêm: Tính Tuổi Thai Chênh Lệch So Với Lần Khám Thai Trước Có Sao Không?

Xả thân cứu nhau thoát bị tiêu diệt biết bao lần, mang lại được với nhau trong sâu thẳm trung ương hồn – mối giao hòa đẹp tuyệt vời nhất đạt được trong tình yêu thế mà lại mối tình bắt đầu đã với phận thảm kịch này vẫn cứ lắt lay vào gió bão. Anh vừa yêu Nghi Bình khẩn thiết vừa căm hận cô – người rắp chổ chính giữa tàn giáp cả gia đình anh. Nghi Bình cũng yêu anh, mà lại cô quan trọng tha thứ cho mái ấm gia đình đã thịt chết cha mẹ mình, “có thù nhưng mà không trả thì chưa hẳn người quân tử”, cùng với cô “toàn bộ họ hầu như là đông đảo kẻ xấu xa, đáng chết”.

**Lão gia bằng xương bằng thịt bất ngờ đột ngột trở về trong ngày dì Năm lên thống trị nhà. Đó cũng chính là lúc bản lĩnh của một dì Năm trẻ con tuổi cơ mà mưu lược và hờ hững thể hiện trẻ trung và tràn đầy năng lượng nhất. Không chút nao núng, chẳng chút lốt hiệu run sợ nào tỏ ra trên gương mặt xinh đẹp nhất khi cô đối diện với kẻ sẽ giết bố mẹ mình. Nghi Bình đã chiến thắng Đào lão gia vì nắm rõ tâm ý của từng con bạn trót sở hữu đầy tội trạng trong khu nhà ở đó. Chẳng bà xã nào, chẳng đứa con nào dám thừa nhận ông, bởi vì nếu nhận, với bản tính hung tợn của mình, ông vẫn bỏ toàn bộ những kẻ bội nghịch nghịch xuống giếng. Rứa là lão gia đổi thay tên nghèo khổ áo rách nát , trả điên trả dại, suốt ngày đi lang thang trong khu nhà của chính mình mà ai oán, ngóng ngày trả thù chính vợ con mình. Mọi bạn đâu gồm ngờ, ông đã chuẩn bị cho sự trả thù này từ khá nhiều năm trước…

*Bộ phim bước đầu tháo nút. Tình yêu với sự hiền của Thư Viễn đã khiến lương trung tâm của Nghi Bình trỗi dậy. Càng ngày cô càng lờ mờ nhận biết cái giỏi đẹp qua đời sâu vào con fan của mỗi thành viên gia đình này. Cô đã bỏ chạy bởi vì không thể chịu đựng đựng nổi cảnh bà nhì – bà bầu Thư Viễn gào khóc thảm thiết bên con trai đang mê man chết giả vì vừa đề nghị chịu hình vạc ngồi lên ván đinh. Nghi Bình đã buộc phải nói cùng với hầu gái của mình trong nước đôi mắt “Tôi đã nghĩ chúng ta mất hết nhân tính, tham lam và ích kỉ, nhưng bây giờ tôi lại nhận biết rằng trên trần gian này bà bầu nào cũng rất thương con. Tôi không có mẹ phải chẳng thể ko xúc đụng trước cảm xúc của bà Hai dành riêng cho Thư Viễn”.

Cô choáng ngợp trước tình thân vô bờ bến mà Đại Mai đã giành riêng cho bà Ba. Một Đại Mai dám đồng ý bỏ danh phận bầy ông, giả làm hầu gái sẽ được gần fan mình yêu trong cả hơn nhì mươi năm. Lúc bị phân phát hiện, Đại Mai không trù trừ đi thiến để quay về dành đem tiếng trong sạch cho tất cả những người yêu. Bà ba dàn dụa nước mắt, anh ta khóc mà rằng “bà ơi, suốt mấy mươi năm theo hầu bà, tôi vẫn trách mình hầu hạ không được chu đáo. Thật lòng tôi không nỡ xa bà nhưng tình ráng nhà bọn họ Đào thời buổi này tôi không ở được nữa. Nếu có kiếp sau, tôi lại xin làm a hoàn mang lại bà” rồi đập nguồn vào thành giếng mà chết. Bao gồm sự hi sinh nào cao quý đến gắng không?

Nghi Bình cũng lặng đi khi cậu Cả gật đầu bái con đường với bà tư chỉ vì mong mỏi giúp cô bảo đảm an toàn người cô yêu thương là Thư Viễn. Con fan vừa thô lỗ, ngớ ngẩn dốt, tàn ác của cậu Cả lại có những lúc nói với cô rằng “ai nói tôi ngu, tôi chịu đựng chứ vào chuyện cùng với cô thì tôi ngu tới cả cùng cực, không thể cứu vãn được nữa rồi”.

Còn bà Tư, cả đời tay trắng, tuy vẫn lấy ông xã nhưng sự thật chẳng bao gồm lấy một người bọn ông như thế nào yêu thương mình cũng chẳng hề yêu thương ai, trọng tâm sự ấy gặm nhấm chổ chính giữa can cô nàng trẻ góa ck này mãi. Cảm động vì chưng những hỗ trợ dẫu không tự đáy lòng của cậu Cả, bà bốn quyết lòng yêu một lần mang đến xứng một kiếp người, bất chấp cậu ta chẳng đoái hoài gì cho mình. Đêm tân hôn, cậu Cả vẫn nói với bà tứ rằng mình chỉ nặng lòng với dì Năm. Cũng bao gồm đêm ấy, vì người ck mới bái đường, bà tư đã cứu cậu Cả bằng cách trộm tờ biên nhấn đất xưởng – bằng chứng rất có thể ép cậu Cả bị chôn xuống giếng – tự tay bà bố rồi nhảy xuống giếng. Một chiếc chết xót xa, cao cả, đáng để ngưỡng mộ.

Lời của cậu nhị văng vẳng bên tai: “khi new về phía trên họ gần như là fan tốt, nhưng lại rồi sống lâu trong ngôi nhà này họ dần dần đánh mất chủ yếu mình, dần thành ra độc ác. Cô đến đây rồi cô cũng trở nên trở yêu cầu độc ác”. Nghi Bình ban đầu muốn tạm dừng nhưng làm thế nào được nữa khi sau sườn lưng cô là ông Sáu – người phụ thân nuôi nhưng mà cũng là quấn thổ phỉ nức danh tàn bạo, kẻ luôn luôn muốn tàn giáp cả gia tộc ấy vày mối thù thuở nhỏ và vì ý muốn độc chỉ chiếm kho của.

*Nửa đêm, trời mưa như trút, thân đồng hoang ko bóng người, Thư Ngọc – em gái Thư Viễn – dí súng vào đầu Nghi Bình, kẻ gây tang tóc cho gia đình mình. Thư Viễn phòng lại, cướp lấy súng rồi trường đoản cú tay dí vào đầu cô bé mà anh yêu thương. Nhưng anh k thể giết Nghi Bình, khẩu súng rơi chuếnh choáng xuống nền mưa trắng. Thư Ngọc nhặt lên, Thư Viễn đậy cho Nghi Bình “em mong giết cô ấy thì hãy giết anh luôn luôn này.” Nghi Bình khóc nức nở sau sống lưng người yêu, nước mắt và nước mưa quan trọng phân rõ. “Anh yêu thương em, Nghi Bình, anh đã không thể làm thịt em. Vậy hiện nay em hứa hẹn với anh đi, từ bỏ mọi thù hận. Em không gật đầu đồng ý thì anh sẽ tiêu diệt cái tia sáng sau cùng này của em!”, chĩa súng vào chủ yếu đầu mình, Thư Viễn đã khiến cho Nghi Bình hét lên “Thư Viễn, em hứa, em hứa!”. Một tối mưa vượt cảm động, cái thiện đã chiến thắng được chiếc ác trong lòng hồn lắm oan phiên kia.

*Ông Sáu ra lệnh “Chúng cất cánh không được để bất cứ người như thế nào trong công ty họ Đào còn thở mà ra khỏi cửa!”

Lo lắng nhưng mà bất lực trước sự sắt đá của cha nuôi – tín đồ chẳng đề xuất yêu yêu quý cô mà chỉ nuôi dưỡng một công cụ trả thù công dụng – cô nỗ lực thuyết phục Thư Viễn tách đi càng nhanh càng tốt. “Anh nói đúng. Trước đây tôi tin rằng tất cả mọi bạn trong ngôi nhà này đa số độc ác, hầu như đáng bị trừng phạt. Nay tôi phân biệt mình đã sai trái lớn. Trong sâu thẳm từng người, họ đều phải sở hữu tình thương, chẳng qua cái vẻ ngoài lệ khắt khe đến mất không còn tính người ở trong nhà này đã khiến tâm hồn họ dần dần trở cần méo mó. Tuy nhiên cũng vì đối diện với hầu như tâm hồn sai lệch ấy mà tôi tất cả dịp soi lại mình, tôi thấy vai trung phong hồn tôi còn biến chuyển dạng hơn hết họ”.

“Họ ác để tự vệ, nhằm mưu ước tiền tài, danh vọng. Nhưng mà thực sự khi đã sa lầy vào tội ác, thì họ đang chết, loại chết phía bên trong 1 cơ thể sống…”

*Để xay Thư Viễn rời ra khỏi căn nhà nguy hại này, tránh cho anh khỏi bị tổn thương nhiều hơn nữa nữa, Nghi Bình đang tuyên ba lấy cậu Cả. Thư Viễn không thể biết rằng Nghi Bình sẽ tráo dì tứ vào bái con đường thay. Đứng trước cô dâu bao phủ khăn bí mật mặt, Thư Viễn vô vọng “Cho bạn ta thấy một vẻ đẹp hoàn mỹ mà lại thật ra trong lòng còn xấu xa hơn cả ác quỷ. Tôi bất ngờ cái xấu xí nó còn xấu xa hơn cả sức tưởng tượng của tôi”.

Con thuyền đưaThư Viễn ra đi đã đi vào quá giữa sông, Nghi Bình nuốm chạy thật cấp tốc ra bến chỉ nhằm dõi theo cho tới khi dáng người yêu xa khuất, nước mắt lăn trên gương mặt đã hết lạnh lùng, giá bán buốt…

*Lão gia ra tay đúng vào dòng đêm cơ mà Đại Mai cùng bà tứ chết. Mưa cực kỳ to như cơn thịnh nộ của Lão gia lên đến đỉnh điểm. Ông hotline cả bà Hai, bà Ba, cậu Cả với ông Sáu nữa – phần đông kẻ phản nghịch ông – mang lại để dẫn họ đi tìm kiếm kho báu. Nắp hầm mở, dưới đó tất cả cái đầu rồng tương tự nắp hầm bí mật kế tiếp. Họ đang ra khả năng kéo thì Nghi Bình chạy mang lại ngăn lại “Xin mọi fan dừng lại, nếu như kéo nó ra toàn bộ sẽ chết. Đã có lúc tôi mong mỏi hại mọi fan nhưng nay tôi nhận biết rằng Thư Viễn nói đúng. Đem tội ác nhằm đáp trả tội trạng thì chỉ gây ra tội ác béo hơn. Tôi báo với đa số người nhằm chuộc lỗi.” mà lại cô quan yếu thắng được lòng tham cuồn cuộn trong họ. Nắp hầm dần dần đóng lại, ông Ngũ đầu nhà bếp dù trúng đạn vào lưng vẫn nắm chút mức độ tàn gửi Nghi Bình lúc ấy đã trở nên đánh ngất xỉu xỉu lên mặt đất. Nước từ trên đầu rồng phun ra xối xả, nắp hầm vẫn sập chặt, lúc đó mọi người mới hiểu đây là cái bả hòng trừng phạt gần như kẻ bội nghịch của Lão gia. Đã thừa muộn!

*Không biết ông Sáu giăng bả Đào lão gia hay thiết yếu Đào lão gia giăng mồi nhử tất cả…. Chỉ biết hoàn thành của những âm mưu ấy là tử vong của toàn bộ mọi người… bị tiêu diệt vì chính sự tham lam, ích kỉ và độc ác của chính mình… Trách sao họ quá tham, họ được gì sinh hoạt cái kho tàng kia khi tầm thường quanh mình không hề ai và phiên bản thân cũng không hề là mình nữa.

*Tỉnh dậy, chỉ với lại Nghi Bình đối diện với Lão gia: “Thế là hết, bị tiêu diệt cả rồi. Ông đang trả được thù, tôi cũng thế. Vậy ông có thấy thư thả không? “May mà lại tôi còn có Thư Viễn để mà hi vọng, còn ông, ông sót lại gì?”

Dù gì bà Ba cũng đều có một ái tình son sắt với Đại Mai, bà Hai có tình yêu của ông cai quản gia – tín đồ đến khi bị tiêu diệt vẫn hotline “Quế Vân, hãy bảo trọng!”, cậu Cả gồm bà Tư chuẩn bị chết bởi vì anh. Đào lão gia có rất nhiều vợ nhưng thực chất lại chẳng có cô vợ nào, không tồn tại đứa nhỏ nào, không có tất cả! nhỏ người tàn tệ và cô độc ấy bước đến cái giếng nhưng ông đã từng bỏ biết bao tín đồ xuống đó, xong cuộc đời vô nghĩa của chủ yếu mình.

Nghi Bình đứng đó một mình giữa căn nhà rộng, cửa nhà từ từ mở, cô cách ra… Ánh nắng ban mai trong trẻo chan hòa, khung cảnh sáng hơn , “sạch sẽ” rộng sau tối mưa bão… Một ngừng mở.

Không biết Nghi Bình và Thư Viễn bao gồm tìm lại được nhau không, chỉ biết có lẽ rằng đêm ngôi trường u tối đã chấm dứt. Cuộc sống đời thường từ nay tươi sáng, lòng người từ nay tươi sáng!

Một tập phim quá hay với tương đối nhiều tầng ý nghĩa, nhiều bài học sâu sắc, một bộ phim mà chỉ việc xem một lần đang khó hoàn toàn có thể quên.

Danh vọng chỉ cần làn hơi thoảng qua, sum vầy thì gồm thời, phong lưu chỉ là ảo ảnh, còn lại gì trường hợp ko phải tình yêu con người giành riêng cho nhau? Vậy nên, hãy thương yêu nhau khi còn tồn tại thể…(dienanh.net)

Có vài ba trang xem lại được phim, lúc nào rảnh mình sẽ sa đà tiếp. Ôi rộng chục năm chưa khi nào hết mê.