Anh muốn làm người đàn ông của đời em

     

Người ta bảo giả dụ muốn biến hóa một con fan thì hãy cho những người ta một tình yêu mãnh liệt. Và cuộc đời của tôi đã đổi khác kể từ ngày tôi gặp em.

Bạn đang xem: Anh muốn làm người đàn ông của đời em

*

Cô ấy vực lên và chạy nhanh về phía giảng đường, còn lại tôi 1 mình đứng bơ vơ cạnh bên chiếc ghế đá.Kể từ thời điểm ngày hôm đó, tôi không thấy cô ấy đi học. Tôi bao gồm hỏi một trong những người các bạn của cô ấy với chỉ biết rằng cô ấy gồm chuyện đề xuất xin nghỉ học tập và chưa biết khi nào quay quay trở lại việc học.

Lặng yên bít dấu cảm hứng con tim, tôi liên tiếp những quá trình học tập mặt hàng ngày, lao vào những dự án do từ bỏ mình đề ra để gạt bỏ cô ấy. đích thực tôi thỉnh thoảng cũng không thể hiểu bạn dạng thân mình. Rốt cục, mình với cô ấy vẫn là gì của nhau nhưng mà sao trái tim bản thân lúc nào thì cũng rạo rực, hình bóng của cô ý ấy cần yếu phai tàn trong tâm địa trí.

Thời gian cứ âm thầm lặng lẽ trôi, khoảng một tuần lễ sau, tôi đã ngồi trong tủ sách trường. Một cái khăn mùi xoa thơm phức mùi hương comfort để trước bàn tôi. Một cô gái xuất hiện, chính là Lan.

Tôi lag mình quan sát sự biến đổi trong hình dáng cô ấy. Lúc này cô ấy không giống lạ, một khuôn mặt bi tráng và mệt mỏi, không hề sự vui mỉm cười tinh nghịch như sản phẩm ngày. Cô ấy chú ý sâu vào mặt tôi với nói: Cảm ơn cậu đã gửi mình mẫu khăn này. Bạn muốn mời cậu một bưa đi ăn uống để nói lời cảm ơn.Điều gì đang xẩy ra như vậy! Tôi bên cạnh đó không tin vào song tai mình lúc cô ấy nói ra phần đa lời như vậy. Đây liệu có phải là tôi đã ước ao đợi bao lâu nay. Bao gồm mơ tôi cũng không tin điều này vẫn xảy ra.


Lan, cô ấy không thể tinh được nhìn tôi, thở dài một câu, cô ấy quay sườn lưng đi và không kèm thêm 1 câu: Xin lỗi, cứ coi như mình không nói câu gì. Cảm ơn cậu.

Tôi như thức tỉnh trong cơn mộng, vội cố gắng tay cô ấy. Một cơ hội như vậy sao tôi gồm thể bỏ lỡ chứ. Tôi gắng chặt tay cô ấy hơn hoàn toàn như muốn xác minh là mình sẽ không còn bỏ lỡ. Tôi nói to với rõ ràng: bản thân đồng ý.

Lan bao gồm thoáng bất ngờ: Vậy mình hứa hẹn cậu tối mai, tại công trường thi công nhé. Xin lỗi, cậu vậy tay bản thân chặt quá, có tác dụng mình đau.

Tôi vội vàng buông tay bản thân ra: Tớ xin lỗi, vậy hứa cậu ngày mai.

Không biết cô ấy gồm kịp nghe lời của tôi hay là không khi tôi còn chưa kịp nói chấm dứt cô ấy sẽ rời đi.

Sáu tiếng tối, trên đường Nguyễn Trãi, đèn điện điện tách biệt với những bé người sống động tất nhảy trở về nhà, tôi ngừng xe sống trước cổng trước với niềm háo hức, ý muốn đợi.

Cả ngày hôm qua, cho đến tận hiện giờ tôi vẫn không tin được rất nhiều gì mình đã nghe. Cả một ngày, một đêm tôi chú ý đồng hồ, đếm thời gian, mong đợi từng khoảng thời gian ngắn để được gặp gỡ cô ấy. Mình đang hẹn hò. Tôi vui sướng, cười vui lòng trước anh mặt lạ đời của bằng hữu và gia đình tôi. Chàng trai ngày đông sao? Anh ta từ bây giờ sao lại vui lòng như vậy. Tôi cũng không xem xét những góc nhìn của hồ hết người. Với tôi lúc này, chỉ trào nhấc lên một cảm hứng hạnh phúc vô bờ bến.

Lan xuất hiện, từ bây giờ cô trang điểm một chút nhẹ, song môi hồng. Cô mặc dòng áo sơ mi trắng bó sát, tôn vinh những nét đường cong tuyệt mỹ. Tôi đến mặt cô ấy, nhẹ nhàng nói: Cậu lên xe đi, từ bây giờ cậu ao ước đi đâu?Lan ngồi lên xe cùng nói: tự trước mang lại nay, tớ luôn sống một cuộc sống thường ngày giả dối, lúc nào cũng cười chơi với hầu như thứ chưa phải mình thích, hôm nay tớ mong mỏi sống là bao gồm mình. Tớ ý muốn cậu chuyển mình một vòng Hà Nội, được ngắm những tuyến đường vào ban đêm. Xin cậu hãy thực hiện nó góp mình.

Không hiểu sao lúc đó tôi bao gồm một cảm giác gì đó mà không thể hiểu. Tôi cầm cố lấy tay cô ấy, gửi cô ấy nhỏ lây tôi cùng nhẹ nhàng nói: chỉ việc cậu muốn, mình đang thực hiện điều này cho cậu.

Đêm hôm đó, một đêm hoàn hảo nhất nhất so với tôi. Cô ấy gửi tôi đi mọi mọi ngõ nghách mọi con đường, được ngắm đa số khung cảnh tuyệt vời nhất của cuộc sống về đêm ở Hà Nội, được ngắm nhìn và thưởng thức mọi cảnh đời từ xa hóa tráng lệ đến hầu như cảnh khổ trái ngang của bà phân phối rau trên phố. Tôi giờ bắt đầu hiểu rứa nào là sinh sống chậm.Và còn điều gì tuyệt vời rộng khi trải nghiệm với những người mình yêu ôm.

Từng là một trong cộng tác viên đến nhiều bài xích báo, nhưng đấy là lần đâu tiên tôi new hiểu được cuộc sống vốn muôn màu. Vốn sinh sống tôi quá nhỏ xíu nhỏ. Tôi âm thầm cảm ơn Lan và ráng chặt tay cô ấy hơn nữa. Cả ban đêm đó. Tay của mình không buông tách cô ấy. Và cô ấy cũng không lắc đầu tôi. Gắng lại tay tôi cùng ôm tôi mọi khi ngồi lên xe.

Thời gian vụt chốc cũng điểm thời gian mười nhị giờ đêm, chúng tôi phải rời xa nhau. Tôi lưu luyến nắm tay cô ấy không muốn rời xa. Cô ấy nhìn tôi cùng nhún chân lên và hôn dịu lên song môi tôi:

– Cảm ơn anh đã cho em một tối tuyệt vời.

Và không để tôi kịp nói điều gì, cô ấy sẽ biên mất, còn lại tôi cùng với những xúc cảm khó tả. Tôi chỉ nhìn theo nhẵn hình của cô ấy, đứng lần thần một lúc cho đến khi cô ấy đóng chiếc cửa lại.

Tôi từ véo vào má mình, chần chừ mình gồm đang nằm mê hay không. Nếu gồm thì nó là 1 giấc mơ đẹp.

Đã một tuần, kể từ ngày cửa hàng chúng tôi hẹn hò, nói cách khác như vậy. Tôi đã mất vẻ hình thức lạnh lùng nữa mà cầm cố vào đỏ là một trong những nét mặt luôn cười, góc nhìn dễ gần. Còn cô ấy không còn một cô gái sôi phất như xưa, cầm vào sẽ là một cô nàng hướng nội, sâu sắc.

Một tuần qua, với rất nhiều cung bậc cảm xúc, cửa hàng chúng tôi cùng nhau mày mò những nhỏ đường, những khu phố đêm. Dịp ban đầu, cô ấy siêu vui tuy nhiên ở sâu thăm trong thâm tâm hồn tôi, cố gắng ấy vẫn có một điều nào đấy buồn đang ẩn cất sâu trong ánh nhìn cô ấy. Tôi không hiểu nhiều đó là chuyện gì, nhưng cô ấy không nói, tôi cũng không cố hỏi. Cùng với tôi giờ đồng hồ này, chỉ có tận thưởng và cố gắng mang lại đến cô ấy sự vui vẻ để xóa nhòa đi những cảm xúc đang ẩn che sau ánh nhìn kia. Nhưng lại càng ngày tôi thấy hình như nỗi bi đát đó có vẻ vơi đi, anh đôi mắt cô ấy có vẻ vui hơn.Tôi cảm xúc một điều này gì đó rất thực và tâm thành từ số đông cử chi, ánh nhìn quan trung tâm của cô ấy mang lại với tôi. Nó khá khác so với lúc đầu cô ấy đi chơi với tôi.

Hôm nay vẫn như hay ngày, cô ấy hẹn tôi địa điểm cũ. Từ bây giờ là chủ nhật, cánh cổng mập của trường được đóng góp lại. Cô ấy vẫn vậy, một bộ áo white bó sát, một loại váy cao mang lại đùi, đứng hóng ở tức thì cánh cổng. Quan sát cô ấy thật đẹp, như 1 thiên thần soi sáng sủa trong màn đêm, dẫn lối cho đầy đủ kẻ lầm đường. Tôi xuất hiện, thế một bó hoa hồng đỏ đưa tới bên cô ấy.

Tôi mắc cỡ ngùng nói: tặng ngay em.

Cô ấy chuyển tay lên đón đem đóa hoa tôi tặng, cô ấy đưa lên mùi hương ngửi. Hương thơm hường hoa hồng tỏa khắp trong không khí, hòa quyện với mùi nước hoa oải hương của em làm cho tôi ngây ngất.Cô ấy mỉm cười: Cảm ơn anh.

Ngay sau đó, cô ấy ngồi lên xe đồ vật của tôi, chuyển vòng tay ôm siết lấy eo tôi dìu dịu nói: Anh, lúc này em ý muốn anh gửi em đi uống rượu.

Tôi lag mình nói: Uống rượu, lý do em lại ý muốn vậy?Cô ấy nói: Đừng hỏi em, từ bây giờ em chỉ mong mỏi say nhưng mà thôi.Cố tỏ ra như không có gì, tôi vẫn ôn tồn nói: chỉ cần em muốn, anh sẽ đưa em đi.

Chiếc xe phóng đi vào màn đêm, nó dừng lại tại một loại quán rượu lề đường. Thực sự tôi không có tương đối nhiều bạn, cũng tương đối ít khi đi uống bia, rượu, lại cũng không có nhiều tiền nên tôi cũng cần yếu đưa cô ấy mang đến một cửa hàng tử tế hơn. Cơ mà quán này cũng là cửa hàng lần đầu tiên tôi đi với cậu bạn đi nạp năng lượng mừng bài báo của mình được đăng.

Chúng tôi hotline một nồi lầu bò, một chai táo bị cắn mèo cùng hai bát rượu. Tôi cầm chén bát lên rót cho cô ấy. Cô ấy bảo tôi nâng ly lên uống hết bát này. Không hiểu nhiều sao hôm nay tôi lại khi uống vào như vậy, cứ từng chén từng chén qua đi mà tôi vẫn không thấy say. Bình thường một hai bố chén là fan tôi đã đỏ bừng bừng, chất xám liêu xiêu. Ấy vậy cơ mà hôm nay, đã được gần hết một chai rượu mà lại tôi vẫn siêu tỉnh táo. Hợp lí vì nên che chở người con gái trước mặt, tôi vẫn đề nghị tỉnh táo bị cắn dù hôm nay tôi sẽ uống quá quá kỹ năng của mình.

Chúng tôi suốt cả buổi không có bất kì ai nói với nhau một câu nào. Với tôi, kiên cố cô ấy có điều trung khu sự nên cô ấy sử dụng rượu để núm lời mong mỏi nói. Tôi cũng không cố gắng tìm hiểu điều gì đã ở vào đầu cô ấy. Bởi tôi gọi rằng, ví như cô ấy mong muốn nói thì sẽ nói đến tôi nghe rồi.

*

Chúng tôi cứ như vậy, yên ổn yên mặt nhau. Một tối thật bình dị. Cùng điều gì mang đến cũng bắt buộc đến. Cô ấy, Lan, đã say. Mắt cô ấy lờ đờ, cô ấy rót rượu cũng không còn chuẩn nữa. Đôi tay run run. Từng giọt rượu cứ tràn thoát khỏi lỳ rơi xuống bàn. Uống thêm hai chén bát nữa là cô ấy gục xuống bàn. Đồng hồ hôm nay cũng điểm mười một giờ đêm.

Cũng tương đối muộn, nghĩ tới sự việc chở cô ấy về bằng xe máy chắc rằng là một điều điên rồ. Nhân vừa được nhận nhuận bút, tôi ra quyết định bỏ xe bản thân lại, hotline một chiếc taxi, tôi đưa cô ấy về nhà. Câu hỏi đưa cô ấy lên xe cũng tương đối khó khăn khi tín đồ cô cứ như một cọng bún. Tôi cho cô ấy ngồi vùng sau xe taxi, khi tôi định lên ghế trước ngồi thì tay cô ấy kéo tôi lại. Tôi ngồi sát bên cô ấy, vòng đeo tay qua người cô ấy, ôm cô ấy vào lòng. Lan cũng không ngần ngại tựa đóng vai tôi với nằm lim dìm.

Chú tài xế trở lại hỏi bọn chúng tôi: Cô cậu mong tôi chở đi đâu.

Xem thêm: Tổng Hợp 10+ Cách Làm Nhanh Máy Tính Chạy Nhanh Hơn Hiệu Quả

Tôi quan sát chú tài xế với nói ngay showroom nhà cô ấy.

Bỗng cô ấy thốt lên: Em không thích về nhà, tối nay emmuốn ở thuộc anh.

Chú bác tài như hiểu một điều gì đó, chú ấy lái loại xe vút đi vào màn đêm. Một lúc sau, chiếc xe tạm dừng tại một khu công ty nghỉ nằm trên tuyến đường Vũ Tông Phan.

Tôi không biết mình phải làm gì lúc nãy. Bao gồm lẽ, nghỉ ngơi phòng trọ cô ấy gồm chuyện gì bực mình buộc phải cô ấy không muốn về.Thôi mình dìu cô ấy lên phòng ngủ vậy.

Khi thấy được tôi, anh lễ tân chỉ hỏi đúng một câu: Qua đêm hay ngủ giờ.

Tôi tương đối là lúng túng, gãi đầu gãi tai chú ý anh lễ tân như chưa biết điều gì.

Anh lễ tân chú ý tôi tương đối lạ lùng: lần đầu tiên à, bảy mươi nghìn một tiếng còn nếu như qua đêm là bố trăm nghìn. Câu mang chứng minh thư mang lại tôi. Cô ấy say quá rồi. Cậu mau mang cô ấy lên phòng, đừng để cô ta nôn trong phòng. Nếu như không tôi phát câu năm trăm ngàn đấy.

Nói kết thúc anh ta gửi tôi chiếc điều khiển ti vi cùng chiếc tinh chỉnh điều hòa và luôn nhớ thêm khóa xe phòng. Tôi vậy lấy, ôm Lan vào phòng, dìu cô ấy vào tháng máy. Sau khoảng tầm mười phút ôm chặt cô ấy thì sau cùng tôi cũng chuyển cô ấy lên phòng.

Vừa để cô ấy xuống giường, cô ấy đã ôm chầm mang tôi khiến cả tôi cùng cô ấy cũng bửa lên giường. Cô ấy đặt môi lên bờ môi của tôi. Một nụ hôn đầu đời, khiến cho tôi lần thần hết cả lên. Cô ấy càng lúc càng hôn khỏe mạnh tôi hơn. Có một chút men vào người, tôi cũng không thể quản lý cảm xúc của mình nữa. Rồi câu hỏi gì đến đã và đang đến, một đêm cuồng sức nóng diễn ra.

Tiếng chuông báo thức vang lên, Tôi giật mình choàng tỉnh dậy, như 1 thói quen, tôi ngồi dậy chuẩn bị đi học, nhưng bỗng dưng nhớ hôm nay là công ty nhật. Nhìn quang cảnh xung quanh, tôi bỗng dưng nhớ lại đêm hôm qua. Nhưng thiếu nữ của tôi ngày hôm qua đâu rồi, chẳng lẽ ngày qua say quá cần tôi nằm mơ.

Tôi lấy điện thoại cảm ứng ra bấm số cô ấy nhưng bắt buộc liên lạc được. Như linh cảm bao gồm điều nào đấy chẳng lành. Tôi mặc xống áo và nhanh lẹ thanh toán chi phí phòng với chạy nhanh đến phòng cô ấy.

Phòng cô ấy đóng góp cửa, không có một ai sinh hoạt trong nhà. Tôi thầm nghĩ về cô ấy rất có thể đi đâu được chứ. Tôi vẫn đứng đấy chờ cô ấy cả ngày. Nhưng chiếc cửa tê vẫn im ỉm đóng, không còn có một giờ đồng hồ động.

Cô ấy vẫn luôn luôn là vậy, đến với tôi như 1 cơn gió mang hơi thở nhẹ nhàng lạnh giá đến bên tôi, rồi cũng nhanh chóng biến mất để lại mặt tôi một chút ít tiếc nuối.

Tôi vẫn đứng trên đây đợi, đó là ngày sản phẩm công nghệ năm. Chiếc cửa vẫn đóng. Nó vẫn lặng ắng trong suốt năm ngày tôi đứng đợi. Tôi cũng không hiểu nhiều sao mình có thể kiên nhẫn được như vậy. Im lẽ, bất động nhìn về một hướng, nhìn thời gian qua đi.

Hôm nay, ngày lắp thêm sáu, sau rất nhiều ngày đợi đợi, sau cuối nó cũng mở. Tôi chạy vội đến chưa hẳn là cô ấy. Người tôi chạm chán là cô nhà nhà.

Cô ấy thấy tôi, hình như chợt nhớ mang đến một điều gì đó, cô ấy bảo: Cậu là Long, thời điểm tôi dọn phòng, tất cả thấy một phong thư, trên phong thư gồm nhờ tờ ghi chú dựa vào tôi gửi mang đến cậu.

Tôi cấp hỏi bà chủ: Vậy cô ấy đi đâu rồi?

Bà gia chủ nhìn tôi thở dài với nói: Cô ấy bảo có vấn đề gia đình, về quê rồi cùng trả chống được năm ngày rồi. Thôi cậu cố phong thư đi, tôi còn yêu cầu đi về để đăng bài tìm bạn ở trọ.

Cầm phong thư, tôi thanh thanh mở ra.

“Anh Long thân mến,

Anh hiểu được cái này thì em đã đến một nơi thật xa rồi.Xin lỗi anh! Em cảm ơn anh do những ngày qua. Toàn bộ với em các là giấc mộng. Nó thật là đẹp. Em chỉ tất cả một ước ao ước là vấn đề đó rất có thể là mãi mãi. Ví như được mơ, em vẫn mơ giấc mộng này sẽ mãi tiếp tục. Em được mơ về ngôi nhà tất cả anh bên cạnh, được mỗi ngày là con mèo nhỏ tuổi ở mặt anh được nâng niu, được yêu chiều.

Tiếc là giấc mộng vẫn luôn là giấc mộng. Em quan yếu mơ mãi được.

Em xin lỗi khi đề xuất nói ra điều này, em thiệt ích kỷ. Loại ngày anh gửi em mẫu mùi xoa, em đang một cái ý nghĩa ma quỷ.

Trước lúc tới với anh, em đã yêu một fan con trai, anh ta là 1 người đẹp mắt trai, nhỏ nhà giàu. Chẳng phát âm sao em rất có thể yêu anh ta, chắc rằng khi anh ta tán em, anh ta quả là một trong chàng trai ga lăng, lịch sự nên điều này khiến em bị thu hút. Tuy vậy em đâu bao gồm ngờ, hắn ta là 1 trong những tên say mê trêu hoa với ghẹo nguyệt. Khi chiếm được cơ thể em, hắn vứt rơi em.

Nếu chỉ bao gồm vậy thì không sao, nếu chưa phải sau đó, em phát hiện nay ra mình đã mang thai nhị tháng với em không muốn bỏ nó, đứa con tội nghiệp của em, chính là ngày em khóc trong sân trường trước phương diện anh.

Khi anh đến, bất ngờ em lại có ý nghĩ về xấu xa, đó là tán tỉnh giấc anh với bắt anh phải ghánh chịu hậu quả về đứa bé.

Càng ở bên anh, không hiểu sao em lại càng thấy yêu anh.Anh một con bạn thật tốt. Em thấy từ bỏ ti với bản thân mình.

Em không xứng đáng với anh, hãy kiếm tìm một người xứng đáng hơn em.

Chúc chàng trai mùa đông của em mãi luôn luôn hạnh phúc.

Cô bé mùa hè lạc lối!”

Tôi đứng hình, lao động trí óc mông lung, tôi tất yêu nghĩ được gì thời gian này. Đầu óc tôi trống rỗng, đây là một thực sự tôi khó khăn chấp nhận. Tôi đã bị lừa dối. Mọi cảm xúc đó hầu như là đưa sao. Tôi vò nát phong thư cùng quay xe hối hả rời khỏi nơi làm tôi đau khổ.

Mùa hè luôn nóng nực, cơ mà kèm theo đó là cơn mưa làm mát lành bất kỳ ai. Một năm có bốn mùa, thiếu ngày hè thì cuộc sống đời thường sẽ rứa nào đây. Trên chuyến xe, ngắm cơn mưa đi ngang qua, tôi nhớ về cô bé mùa hè của tôi. Tôi chần chờ cô ấy đang làm cho gì.

Khi tôi vừa đến, trận mưa cũng vừa dứt. Những tia nắng mang theo cầu vồng đến trông thật là đẹp. Tín đồ ta chỉ tôi cô ấy đang ở ngoài cánh đồng.

Trên cánh đồng lan can uốn lượn, đầy đủ ngọn lúa rubi ươm đã chín đổ bông dưới anh nắng, trông thiệt là xuất xắc vời.

Cô ấy đứng đó, bên trên một hòn đá nhỏ, cô ấy đang ngồi và quan sát xa xăm.

Tôi đến mặt cô ấy, chuyển tay lên ôm cô ấy

“Đừng xa lánh anh chỉ là một trong phút giây, dù cả núm giới này có ruồng bỏ em, thì anh vẫn sinh sống đây, vẫn luôn bên em mọi khi em cần. Anh không quan tâm bất kỳ điều gì khác. Anh chỉ mong ở mặt em bởi vì anh mãi là người bọn ông của đời em”